RSS

Nỗi nhớ quê tôi


Chừ, thì ở quá xa
Nỗi nhớ làng răng mà da diết
Mùa đông ni,có rét không nỏ biết
Để Lý Hòa biển động hết cá tươi

Mới đó mà âm lịch, đã tháng mười
Nghe xì xào nhiều người đều nói
Nhâm thìn ni tuy rằng không đói
Ruốc mất mùa, cho mạ khỏi bận tay

Nỏ biết bây giờ bố tôi có còn say
Chứ dạo ấy, ông suốt ngày men tĩu
Bao thuốc bọ trong túi quần vướng víu
Mực câu ăn, ông thông thả vài hơi

Những ký ức theo mãi suốt cuộc đời
Chuyện buồn chuyện vui, chao ơi! là nhớ
Nỏ biết chừ đã xây xông quán, chợ
Để bà con khỏi than thở ưu phiền

“Lão Khiêm, lão Linh” giờ có còn điên
Ăn cắp cá, xin tiền mua chai rượu
Thương lão “Dô chí phèo đã yếu
Đến bây giờ sống chết chẳng ra sao?

Chuyện vỡ nợ, làng tỷ phú thế nào ?
Của mất tật mang, nhà niêm phong rao bán
Bệnh ung thư làm cả làng náo loạn
Người mất yên bề, kẻ sống vẫn cứ lo

Lại nghe kháo, thầy cúng lẫn thầy mo
Tiền công đức ăn dày như trấn lột
Mấy nhà giàu mời thầy về rất tốt
Còn ai nghèo thầy lẫn tránh, lý do.

Chuyện Bác Hải xây nhà cho ông Vo
Cả làng ai cũng đều ca ngợi
Răng ông Vo không hiểu rằng ích lợi
Gây ồn ào vương vấn với văn thơ

Làng xóm chập chờn, thổn thức trong mơ
Kẻ tử, người sinh từng giờ thay đổi
Thương mụ Dèm chồng mất, lặn lội
Làm nhang hương, đắc được nỗi bầy con

Bởi làng tôi, liền sông núi non
Nuôi ông sừ kéo xe bò chở đá
Nhớ các mụ chạy chợ làng, vội vã
Van ông tài, ‘moóc bị sút chú ơi !’

Thương những thuyền nan muốn bám biển khơi
Nhưng lại sợ mùa gió lào thổi mạnh
Cứ tối về, nghe tiếng rao mụ Lặn
‘Vịt lộn đây, ai có ăn không’?

Đêm mơn man trăng xuống bến sông
Nghe chuyện củ, Thu,Lương bắt biệt kích
Nghe tiếng đạn ca-nông quân địch
Anh Bắc anh Bơn dăng lưới đuổi giặc trời

Nhớ o Huyền o Thủy đã một thời
Bận rộn cứu thương, đêm trường đỡ đẻ
Con đò cụ Khớc, ngày nào tôi còn bé
Cứ gan lì đưa chiến sĩ sang sông

Tiếng sóng quê hương vỗ mãi vào lòng
Trong giấc mộng cứ lay tôi thức dậy
Thôi tạm biệt chuyện xưa ngày ấy
Mai mốt về, ta được thấy phố thơ.

          Hồ Nôốc





  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Về với tuổi thơ


Tôi tìm về ở chốn xưa nay
Nơi kĩ niệm của tháng ngày non trẻ
Dòng sông tung tăng ôm chúng tôi thời bé
Cánh diều tuổi thơ cao vút những ước mơ

Cát vàng nướng những đôi chân đất dại khờ
Trưa nồm nam phơi lưng trần cho nắng
Lủ chúng tôi cứ ba chân bốn cẳng
Chạy băng băng cho diều thẳng bay cao

Hết thả diều lại lướt sóng vui sao ?
Tối về, đòn roi đứa nào cũng nhận
Vẫn không sợ, sáng vô lòi ăn mận
Gai đâm xuyên hai chân vẫn không đau

Học hành điểm kém, cả bọn bàn nhau
Làm đuốc đèn, đêm bắt còng để nướng
Con bé thì chê, tìm con nào to tướng
Rượt ra tận mép sóng, biến mất tiêu

Ơi tuổi thơ! Mà tôi mến tôi yêu
Cùng Đá Nhảy mò cua và câu cá
Con ốc con nghêu tháng ngày nắng hạ
Đá Giếng đá Bụt bọ mạ làng quê

Nhớ da diết tôi lại tìm về
Dã tràng đâu ? để tràn trề sóng vẫy
Dừa, phi lao đi đâu mà chẳng thấy
Để đê kè, ôm lấy oai phong

Để phố thơ đứng ngắm mãi biển đông
Và soi bóng bên dòng sông huyền thoại
Bạn bè ơi ! đừng bắt tôi gọi mãi
Hãy cùng nhau ta về lại tuổi thơ.

          Hồ Nôốc




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS