Em
gửi dòng thơ những ngày cuối xuân
Gió
Lào về đốt dần khô héo
Đàn
lợn choài trong chuồng vỗ béo
Mấy
bữa ni trở mẻ lại nhác ăn
Ở
xứ Hàn, có lạnh lắm không anh
Cu,
con mình lớn nhanh trong thấy
Hai
ngày nay nhác chơi, lại quấy
Trời
nống sao đến vậy, để nó la
Mệ
nội ru, cứ bảo nó y hệt ba
Bộ
lông mày sao mà giống thế
Đòi
nằm võng, lắm lúc khó để
Hai
mẹ con cứ bồng bế thay nhau
Sang
tháng hai mùa được, biển giàu
Nhờ
ông trời, ghe tàu trúng quả
Chợ
quê mình, toàn mực với cá
Cứ
như khoai, rẻ quá, tha hồ ăn
Cá trích
dày, hối hả chạy chợ nhanh
Cánh
mày râu, hết chiên xào lại nướng
Ăn
lẩu, làm gỏi, nhậu say sung sướng
Thêm
ồn ào cho tận tới khuya
Chắc
lúc này, anh ở bên kia
Đang
tranh thủ ngoài giờ kiếm chác
Cố
gắng lên, làm thêm đồng tiền bạc
Mai
mốt về tô đẹp cho quê hương
Chợ
mới quê mình nới rộng thêm đường
Quán
xá liền từng, vui mừng tíu tít
Đại
lý, đại gia thúc thợ xây mau kịp
Cầu
Cụt mở mang, nhộn nhịp hoàn công
Sân
bóng dựng xây, đang đợi những tấm lòng
Cùng
chung tay, xung phong như Bác Hải
Ở
bên ấy, anh nghe tin cũng phải
Góp
ít nhiều cho có tiếng có tăm
Ta xa
nhau mới đó đã gần năm
Phần
gối của anh, đêm nằm bỏ trống
Em trăn
trở, và luôn luôn hí vọng
Anh
giành cuộc sống vì mẹ con em
Chữ
chung thủy vẫn mãi thắm thêm
Ta
quyết giữ thế nào cho tốt
Ông
bướm kêu, đừng nên dại dột
Hạnh
phúc này em đã nắm cầm tay
Ở
bên ấy chắc làm lụng suốt ngày
Chẳng
có thời gian nhậu say đâu nhỉ
Cầu
cho anh mạnh khỏe, vững chí
Đợi
đến khi về. Em sẽ thủy chung.
Hồ Nôốc 11 / 4 /2013









