RSS

Hoài niệm

Em hãy làm một ngôi sao Mai
Để sáng sớm, em vẫn hoài niềm nở
Em đừng làm sao Hôm mà anh sợ
Cứ khóc thầm, tìm bóng núi trốn đi

Em đừng làm biển động giận, làm chi
Để thuyền anh luôn luôn thì trốn gió
Em nếu làm một cô Hằng sáng tỏ
Để cho anh gắn bó suốt cuộc đời

Tình đôi ta từ độ ấy em ơi !
Chẳng sâu thêm cũng chẳng rời nhạt bớt
Anh ước ao trong giấc mơ bất chợt
Ta đến với nhau, tận hưởng ngọt ngào

Anh vẫn hoài thổn thức trong chiêm bao
Muốn đến gần, còn em sao lơ đãng
Phí thời gian, dạt trôi theo năm tháng
Vì giận hờn mà thua thiệt phải không

Rồi đến lúc gặp những trận giá đông
Em sẽ thấy nỗi đắng lòng, thiếu thốn
Về với nhau bù đắp bao thương tổn
Nhưng vết hờn gai cấn, lẫn khó phai

Giá như ngày ấy em làm sao Mai
Thì ta được những năm dài tháng rộng
Dẫu bây giờ có bù đắp khoảng tróng
Vẫn thấy rằng thua kém bạn bè thôi.



          Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đêm trăng Thu


Có đôi bạn lặng, nhặt ánh thu rơi
Lấp ló bến sông, trao lời hẹn ước
Da diết tình đầu nào đâu rời được
Cho thủy triều con nước đầy vơi

Một mùa thu xao xuyến lắm bạn ơi
Để vương vấn ta dạo chơi kè biển
Để da giết nồng nàn rồi lưu luyến
Để chị Hằng thức trọn suốt đêm nay

Trung thu về cho tuổi trẻ đắm say
Rước đèn ông sao, múa Lân khắp ngõ
Bến sông quê, ai chờ nhau nơi đó
Bãi cát vàng lắng rõ bước chân đêm.

Đá Nhảy tình yêu quá tải nặng thêm
Và diệu kỳ cho thời xuân đẹp đẽ
Càng thích thú của tuổi thơ còn bé
Ngắm chị Hằng đuổi những áng mây đen

Nhớ dạo ấy anh đã thề cùng em
Tắm sông Ngân Hà, tìm sao Bắc Đẩu
Thương sao Hôm ôm kiếp buồn che dấu
Nhấp nháy hoài tìm núi trốn thật mau

Giờ thì em phiêu dạt về nơi đâu
Dòng Ngân Hà trong đêm thâu vẫn đợi
Sao Bắc Đẩu vẫn sáng Trung thu mới
Khát khao và cháy bỏng mối tình ta.

          Hồ Nôốc







  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Về quê Bác

Lệ Thủy ơi ! Con cháu được về đây
Nơi chôn Nhau, nhiều đắng cay lũ lụt
Nơi nghèo nàn mà cánh diều cao vút
Dòng Kiến Giang ươm vị tướng tài ba

Chúng con về đây, Người đã đi xa
Một năm ròng, chắc Người còn ngoảnh lại
Chè Mạn Hảo vẫn thẳng hàng xanh mãi
Râm Bụt chói chang cháy rực đầu thu

Từng nắm nhang kính cẩn trong sương mù
Trật tự nghiêng mình trước bàn thờ Bác
Nắng ban trưa chẳng làm con hốc hác
Tất cả vây tròn nhặt lưu niệm rộn hơn

Hai rèm Cọ chan chứa nặng công ơn
Bống Vú Sữa ôm tròn trong cơn khát
Trước cổng nhà treo nhiều tượng Bác
Chúng con mua sạch, chẳng đắt rẻ chút mô

Con cố gắng mua thêm tượng Bác Hồ
Cả Thầy lẫn Trò, được mang về thờ phụng
Bởi Pháp, Mĩ không thể làm nao núng?
Để đời sau mãi mãi nhớ ơn Người.



          Hồ Nôốc: 3 / 8 / 2014

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS