RỰC CHÁY TRONG MƠ
CẨU TẶC SA LƯỚI
THỨC DẬY THEO EM
Vào rừng cao su, chĩ vì lấy mũ
Anh nẫu lòng cuộc đời sao lam lũ
Tần tảo nuôi con thiếu ngủ, thay chồng
Nên hai giờ, tôi cùng em chia sẻ
Tủi thân em, vừa làm cha vừa làm mẹ
Qúa nghịch lý, nên thơ anh hé đôi lời
Chồng ra đi để cho đời gánh nặng
Nuôi con trong cháu khó khăn, thầm lặng
Để cho tôi cay đắng viết thành lời
Đêm viết bài mà chảy rơi từng giọt
Hãy cho tôi về với em giây phút chót
Để chúng mình đắng ngọt cùng sẻ chia
11 NGÀY VẮNG NHÀ
Lòng tôi mất mẹ như gà lang thang
Nhớ bầu bạn, nhớ xóm làng
Nặng tinh nặng nghĩa lòng càng xót xa
Mà như xé nát lòng ra, rối bời
Hôm nay trở về bạn ơi!
Xin chào tất cả mọi người yêu thương
Cùng nhau chia sẻ đoạn trường đắng cay
Bấy lâu xa vắng đến nay
Chĩ do huyết áp đổi thay rối lòng
Bò Húc, bia rượu đề phòng xin cai
Bạn bè tha thứ sửa sai
Cho tôi vui vẽ vẫn hoài bên nhau
AO ƯỚC BÊN NHAU
Là mối tình của anh trong trắng nhất
Ước gì đến bên nhau, ta có thật
Cho hương hoa nhụy mật, đón nắng xuân
Nhưng vẫn chưa một lần gần lại
Như chị Hằng cứ hẹn hò đợi mãi
Tránh mặt trời rồi lại khuất đi
Trăng và trời sẽ nguyệt thực trở lại
Để cho ta được một lần ân ái
Kỷ niệm mình rồi mãi mãi khó quên
Đông sẽ biến và lùi xa giá lạnh
Để chồi biếc lung linh tươi trong nắng
Cho tình mình lấp lánh dưới ánh xuân.
THI BƯỞI
Vợ chồng Huy Béo đến đây rình mò
Huy chọn hai qủa để đo
Cùng thi với vợ ai to hơn nào
Cả hai kãi cọ ồn ào
Trọng tài không có làm sao bây giờ
THƯƠNG TIẾC
Không gọi anh đến chung tình thêm vui
Đôi ta có được ngọt bùi
Đừng làm anh mãi ngậm ngùi lo âu
RẤT TIẾC
Còn riêng anh vẫn nơi này tiếc lắm
Giáng sinh về lòng vui, em say đắm
Anh lang thang ôm nặng cơn đau
Bỏ rơi anh nơi đảo xa, thất lạc
Chắc trở lòng nên tình ta phai nhạt.
Đồng đội cùng anh khao khát ở chốn này
Giáng sinh vui chúng anh không có được
Vẫn biết em cùng trai làng dạo bước
Hạnh phúc tràn trề, ao ước bay cao
Lòng xé tan sóng cồn cào thầm lặng
Anh ngậm ngùi ôm nỗi đau cay đắng
Còn riêng em cũng chẳng chút tình thương.
MƠ TƯỞNG
Bỏ lại sau lưng tình ta nuối tiếc
Anh rất thích bầu trời trong xanh biếc
Được ngắm hoài với những chiếc hoa xinh
Những vui buồn lấy ai cùng chia sẻ
Nếu em ở lại thì anh đâu đơn lẻ
Để em làm đẹp đẽ cho đời anh
Anh tự nhủ lòng mình gắng đợi
Rồi mơ hồ sẽ môt ngày sắp tới
Được bên nhau đón nắng mới xuân về
Tất cả ra đi, mình anh thề ở lại
Bởi em là trong tôi luôn thắm mãi
Chia sẻ đau thương, không ngại những khó khăn
TRONG MƠ
Những da diết như trầu cau thắt chặt
Mến thương em qua từng ánh mắt
Như trăng non dìu dặt đêm thơ
EM HÃY HIỂU
Nhưng anh giành riêng tình yêu em đó
Tại sao em không hề thấu rõ
Làm anh tổn thương, vò vọ nát lòng
Em giận hờn và không cho hơi ấm
Anh cô đơn trong phòng lạnh lắm
Và sẵn sàng tuân thủ theo cục cưng
Em cứ thế, tại sao không hề biết
Vẫn một lòng yêu thương em da diết
Chẳng bao giờ so thua thiệt bởi tình ta
Như con thuyền chan hòa cùng biển lớn
Mơ niềm vui đè lên nhiều đau đớn
Để sẵn sàng anh đón được em yêu.
HÃY VỀ QUÊ ANH
Nghe biển xanh êm ả
Bãi cát vàng thích qúa
Đôi ta đã dạo chơi
Trong bầu trời lộng gió
Hoa hồng vươn thắm đỏ
Em gắn bó suốt đời
Bước dạo chơi trên cát
Thì thầm nghe biển hát
Lòng dào dạt say sưa
Dẫu khi mưa khi nắng
Dẫu ngọt bùi cay đắng
Anh cũng chẳng rời em
Những khát thèm được hết
Đá Nhảy hoài chẳng mệt
Vui đón tết quê anh.
THỨC DẬY CUNG EM
Vào rừng cao su, chĩ vì lấy mũ
Anh nẫu lòng cuộc đời sao lam lũ
Tần tảo nuôi con thiếu ngủ, thay chồng
Nên hai giờ, tôi cùng em chia sẻ
Tủi thân em, vừa làm cha vừa làm mẹ
Qúa nghịch lý, nên thơ anh khẻ đôi lời
Chồng ra đi để cho em gánh nặng
Nuôi con trong cháu khó khăn, thầm lặng
Để cho tôi cay đắng viết thành lời
Đêm viết bài mà chảy rơi từng giọt
Hãy cho tôi về với em giây phút chót
Để chúng mình đắng ngọt cùng sẻ chia
LƯƠNG Y THAY ĐỔI
Hết mình làm việc tận tình bệnh nhân
Tôi yêu tôi mến vạn lần
Mà lòng cứ ngỡ mùa xuân mới về
Những bông hoa đẹp say mê
Hết mình đối mới tràn trề tình thương
Tiếng thơm lan rộng bốn phương
Bố Trạch rạng rỡ tấm gương sáng ngời
Ra về nhớ lắm bạn ơi
Lương y thầy thuốc tuyệt vời đổi thay
SÂN NHÀ NHỘN VUI
Mất bao công sức vun trồng đến nay
Sớm chiều đều đặn hăng say
Có công mài sắt, có ngày nên kim
Bây giờ mát ruột mát tim
Tha hồ chụp ảnh quay phim sân vườn
CHIA BUỒN
Con dâu chú rễ, ông bà ngồi than
Trời đất đừng chớ làm càn
Cho tui kiếm ít trăm ngàn uống bia
Tình bạn ta hãy sẻ chia
Đừng vì thua cuộc, nọ kia bỏ nghề........
ĐỢI CHỜ
Sao em yên lặng đêm thâu ngóng hoài
Chiều hoàng hôn xuống đợi ai
Năm canh xao xuyến đêm dài bâng khuâng
Gió ơi gió mát sau lưng
Lòng sao lòng nhớ người dâng rối bời
Hãy bật đèn xanh em ơi
Chúng mình sánh bước chung đời bên nhau
ĐẸP ĐÔI LẮM
Chĩ thấy đôi này tuyệt vời hoàn hảo
Trời xế chiều nhưng vẫn còn tĩnh táo
Và cuộc đời thanh thản vô tư
Nồi tròn bàng tròn có ai hơn được
Con cái thành đạt chẳng kém ai nữa bước
Trăm năm là mơ ước sẽ có ngay
Qua bao bão dông, hôm nay hoàn thiện
Cuộc đời hai bạn đẹp như trời biển
Cứ du dương như khúc nhạc tiến quân ca.
Ghé vào đây thăm luôn Đá Nhảy
Rồi bạn vui lòng khi mà trong thấy
Căp đôi này biết mấy trẻ trung
TÌNH BÓC CHÁY
Lửa tình yêu lúc nào cùng cháy bỏng
Lửa thử vàng dẫu nóng vẫn vàng thôi
Tình chúng mình anh cất giữ không thôi
Dù lạnh nhạt, bởi làn môi chưa chạm
Vi thương yêu anh quyết tâm đeo bám
Em không tin anh vẫn cứ một lòng
Thấy đơn côi trong ngọn gió đông
Muốn chia sẻ cùng em trong giá lạnh
hồ Nôốc
HOA QUÊ
Làng tui có đám hoa quê
ngắm hoài cảm nhận say mê rượu nồng
Anh Cốc bên cạnh oai phong
Tha hồ thoải mái mà không thích rời
Hoa quê làng Lý bạn ơi
Hôm nay đổi mới, rạng ngời phố Thơ.
Hồ NÔỐC
CHĨ CÓ ANH.
Tất cả đều đi, còn anh nên ở lại
Bởi anh là người em luôn yêu thương mãi
Và suốt đời chia sẻ cùng nhau
Mà kẻ khác chẳng bao giờ có được
Chĩ anh và em là tình cá nước
Giữ một lòng chung thủy và yêu thương
TÁO XINH
Răng mà xao xuyến lòng anh rối bời
Ước gì chung bước em ơi
Đôi ta mãi mãi trọn đời đươc không
HOA THƠM.
Khi nhận ra mới nuối tiếc năm canh
Rung rinh hé nở bên cành
Đẹp như xuân mới, lòng anh lần đầu
.CHĨ CÓ ANH HIỂU
Thì hiểu được mỗi lần tróng vắng
Cháy âm ĩ nhưng lòng luôn thầm lặng
Như cây xanh thiếu ánh nắng mặt trời
Cánh mày râu ít ai thời thấu hiểu
Bởi con gái chịu thiệt thòi mềm yếu
Chuyện trăm năm lại thốn thiếu chia ly
Cầu nắng xuân đang thì ấm lại
Cho cánh hoa đỡ héo tàn kết trái
Như đời em được thắm mãi bên anh
ƯỚC MƠ
Hồ Nôốc
HÃY SỐNG CHO NHAU
Cho niềm vui rộn rã đến với đời.
ĐỨNG LÊN
HÀNH TRANG CHO CON
NHÀ GIÁO MỌT SÂU
Chuyên hút máu trẻ mầm non từng bữa
Những qúy cô sao mà đê hèn rứa
Bớt khấu phần một nửa thức ăn
Mẹ cha ở nhà chẳng ai hiểu hết
Những đồng tiền không có mồm nằm chết
Trong túi quần sâu mọt ai hay
Tháng 11 ngày 20 đã tới
Giờ phút phong bì sao không chờ đợi
Để sa vào vòng lao lý tiếc không
Bên ngoài vẫn nguyên chẳng ai để ý
Đi đêm gặp ma, giờ đây hay nhĩ
Cháy nhà rồi lòi ác quỹ mọt sâu
Chuột vào bẫy, cá mắc câu đâu nữa
Tội ác tày trời, bớt phần bóp bữa
Hãy mau mau mặc quần áo ngựa vằn
Hồ Nôốc
ĐÔI TA
Trăm năm kề má ấp vai
Chĩ thêu nên gấm, sắt mài nên kim
Đôi ta như một cánh chim
Cùng chung nhịp đập quả tim máu hồng
Xế chiều vẫn cứ oai phong
Như thời trai trẻ một lòng thủy chung
Vẫn yêu vẫn mến lạ lùng
Dìu nhau đi hết tận cùng một trăm
Hồ Nôốc
MỪNG CHO CHỊ
Biết bao tủi nhục đắng cay bạc đầu
Vì Đảng mà lặn sông sâu
Vì chồng ôm nặng nỗi sầu vẫn vui
Hôm nay vinh dự ngậm ngùi
40 năm Đảng ngọt bùi ai hay
NHỚ NGHE CON
Qủa muốn ngọt trải tháng ngày tích nhựa
Hoa muốn thơm phải trải qua nắng lửa
Mùa bội thu phải một nắng hai sương
Phải bằng cả bàn tay và nghị lực
Như con ong phải mất nhiều công sức
Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ
Có nặng nhẹ yêu thương lời giận dỗi
Con cũng nhận về phần mình thấy lổi
Thương yêu con không đồng nghĩa nuông chiều
Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng
Trời cao đó chẳng bao giờ gió lặng
Chĩ có con mới nâng nổi chính mình…
SÁNG NAY.
Sáng nay hoa giấy lại cười
Xin mời bè bạn mọi người ngắm coi
Trời trong gió lộng nắng soi
Không gian rộn rã tiếng còi ô tô
Vạc cò chẳng biết nơi mô
Sãi mình uốn lượn điểm tô bạc trời
Sáng nay vui qúa bạn ơi
Quanh nhà hoa nắng chói ngời góc sân
hồ nôôc
.EM VỀ
Giận hờn anh sẽ chôn vùi thật sâu
Thấy em đi vắng bấy lâu
Năm canh vò vọ giọt sầu nhớ thương
Em nay về với quê hương
Lòng anh hoa nở bốn phương sáng ngời
Tình ta độ ấy em ơi
Chẳng hề phai nhạt trọn đời đậm sâu
GÁI QUÊ XINH THẾ
Dáng hình trắng nõn như hoa, bông lài
Em làm say đắm cánh trai
Hương thơm ngào ngạt sớm mai nắng hồng
Da em tuyết trắng như bông
Ngắm nhìn xao xuyến mà lòng ngẫn ngơ
Môi mềm như một bài thơ
Mắt ngọc duyên dáng từng giờ đắm say
Yêu thương da diết đêm ngày
Tôi mơ em được trong tay một lần
ANH LÀ QUÂN ĐỘI
Ở nhà em nhớ, vạn lần em mong
Thao trường vất vã lắm không
Hoàn thành xuất sắc lập công thật nhiều
Mặc cho mưa gió lửa thiêu
Anh đừng nãn chí, em yêu vô cùng
Vững lòng giữ trọn thủy chung
Tình ta tươi thắm cháy bùng nhân lên
Hậu phương tiền tuyến hai bên
Thi đua thật tốt làm nên rạng ngời
Giữ gìn sức khỏe anh ơi
Một lòng em sẽ suốt đời yêu anh
GƯƠNG SÁNG BẢO MẪU
QUÊ HƯƠNG TRONG NỖI NHỚ
Nhờ có anh
một thời chiến mạc xông pha
BỐ TRẠCH QUÊ ANH
Đẹp hơn sắc thắm núi xanh Bà Nà
Sơn Đoòng nổi tiếng Phong Nha
Kỳ quan thế giới sao mà oai ghê
Chúng mình thỏa thích say mê
Sợ em nỏ muốn quay về miền Tây
Quảng Bình Bố Trạch anh đây
Thú rừng gổ qúi tràn đầy ngát hương
Trèo lên đá Nhảy thân thương
Mối tình ngày ấy còn vương tận giờ
Cho em được ngắm Phố Thơ
Soi dòng sông Lý lững lờ mẹ ru
Hoa đăng huyền thoại trung thu
Trăng thề đêm hội cho dù cách xa
Càng yêu cuộc sống thật thà
Nặng lòng da diết Lý Hòa tình anh
VỀ QUÊ NỘI.
Cho nên tôi phải thương yêu Lý Hòa.
Bây giờ tôi làm đại gia
Quay về quê nội sao mà oai phong
Bà con xứ sở tây đông
Tôn vinh tôi xếp mà lòng sướng ghê
Mọi người níu không cho về
Bảo tôi ở lại cho quê hương mình
Lý Hòa cảnh đẹp người xinh
Làm sao tôi phải bất bình lìa xa
Tôi nay trở thành đại gia
Ơn trời nhờ đất Lý Hòa chở che
Hồ Nôốc
Tù Và nhà phố thơ
Ai đặt cho Chú Tù Và đẹp thay
Mất ăn, mất ngủ tháng ngày
Cứ lo toàn chuyện đâu đây làm gì?
Phòng Loan trống vắng nhiều khi
Vợ tìm chăn gối, bỏ đi lúc nào
Khi lên hòn núi mô cao
Khi chui xuống thấp cầu ao ghi hình.
Bao nhiêu sông núi hữu tình
Bao nhiêu cảnh đẹp quê mình nên thơ
Bao nhiêu cuộc sống mộng mơ
Bao nhiêu cảnh ngộ cứ chờ cứ trong
Tù Và phải xả bao công
Để làm cho cả Cộng Đồng vui lên


















































