RSS

Quê bọ tình anh

Anh đưa em về quê bọ tình anh
Tiết tháng tư, trời xanh lồng lộng
Mực vào mùa cho thuyền nan lướt sóng
Biển biếc vui cười, mở rộng vòng tay

Ao ước bấy lâu, giờ được về đây
Hãy tự nhiên đừng thẹn thùng em nhé
Cát vàng mịn níu chân em hôn nhẹ
Sóng dập dìu như lủ trẻ mân mê

Tiếng sình sịch, những sáng sớm chân quê
Từng đoàn thuyền nan quay về cười nói
Những xiểng mực còn thở tươi roi rói
Hàng dổi sẵn sàng, chào hỏi như chim

Em ngẫn ngơ chẳng hiểu cứ lặng im
Rồi được đón nghe (va eng, va ả)
Quê bọ anh tưng bừng, sao thích quá
Nói tiếng chim, em nghe lạ đúng không?

Nhưng hiểu rồi thì ấm tận đáy lòng
Và lưu luyến ngọt như ong mật
Rồi em sẽ yêu những ngư dân chân thật
(Ả về khi mô, mời ở lại vài hôm

Muốn cua có cua, muốn tôm có tôm)
Rồi được đón ngọn gió nồm rười rượi
Khi hoàng hôn ôm tròn làng chài lưới
Đá Nhảy thu hút những lứa đôi

Em giục anh (ta đến đó mau thôi)
Hương biển thì thầm được ngồi tận hưởng
Ngắm đàn trâu lù lù ngang bướng
Hì hà hì hục mò ngọc trai.

Nếu ra đi chắc em vẫn thích hoài
Tiếng vọng bên tai ( va eng va ả
Ả về khi mô) mà sao ấm quá
(Ả đi he ) nghe thấm cả đáy lòng.

Hồ Nôốc




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐÀN BÒ LÃO PHƯƠNG.

Đàn bò và lão Phương.
Đang đi trên đường mới
Sáng sớm nay mưa tới
gió chợt thổi lạnh lùng
Lão lùa đi ung dung
nào chẳng hề thấy rét
thương thân lão hơn hêt
chăm sóc cho đàn bò
bữa ăn cần phải no
thì mới yên tâm được
cả đàn thì đi trước
Lão thủi thủi theo sau
nghe nói lão khá giàu
nhà hai từng nhất xã
cả cuộc đời vội vả
lão tham quá hóa đần
một công hai việc mần
nhặt ve chai phế thải
Ra mã mồ chẳng ngại
lão bê chuối bánh thờ
Đĩa lư hương cũng vơ
Cho vào bao hết cả
Lên xe đạp hối hả
Lão mới đi lùa bò
Tuổi bảy mươi, lão lo
như cái thời trai trẻ
chăm đàn bò lớn khỏe
hơn chăm bản thân mình
lão khóc van thân tình
Khi một con gặp nạn
lão vuốt ve trách oán
Như cha mẹ qua đời
Rồi van đất kêu trời
Làm mọi người dừng lại
Nhìn con bò thảm hại
Bị tai nạn giao thông
Có ai bật cười không
Lão hu hu như trẻ
thương đàn bò đến thế
Hơn cả bản thân mình
dù mưa nắng bất bình
lão không hề ngơi nghĩ
luôn luôn vẫn yêu quý
vẫn chăm chỉ chăn bò
Làng Phú Trạch vẫn cho
Lão Phương giàu nhất xã.
Hồ Nôốc




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nuối tiếc

Lại có lần em lỡ hẹn cùng anh
Để xuân buồn đi nhanh rồi nuối tiếc
Hạ chớm về trong trời xanh biển biếc
Em tìm trong chăn gối thấy vắng teo

Đã nhiều lần xuân muốn nhẹ lướt theo
Em vô tư để tình đầu tẻ nhạt
Khi hạ về, lại tiếc hoài khao khát
Hai má hồng chín đỏ mộng cà chua

So bạn bè trang lứa quá thiệt thua
Sao chúng mình không thi đua cho kịp
Xuân qua rồi, hạ về còn có dịp
Hoàng hôn chờ, đừng lỡ hẹn em ơi

Dẫu ta đi khắp chốn muôn nơi
Nhưng vẫn thấy cuộc đời qúy giá
Sống yêu thương và trao nhau tất cả
Đừng để xuân buồn rồi hạ cũng khô khan.


          Hồ Nôốc 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS