RSS

TÌNH NHẠT
giây phút này có lẽ em đẹp thay
Còn riêng anh vẫn nơi này tiếc lắm
Giáng sinh về lòng vui, em say đắm
Anh lang thang ôm nặng cơn đau
Em và bạn trai thích thú bên nhau
Bỏ rơi anh nơi đảo xa, thất lạc
Chắc trở lòng nên tình ta phai nhạt.
Đồng đội cùng anh khao khát ở chốn này
Ôm súng ngóng, như ôm đất nước trong tay
Giáng sinh vui chúng anh không có được
Vẫn biết em cùng trai làng dạo bước
Hạnh phúc tràn trề,phía trước bay cao
Kẻ được người mất em ơi vì sao
Lòng xé tan sóng cồn cào thầm lặng
Anh ngậm ngùi ôm nỗi đau cay đắng
Còn riêng em cứ hạnh phúc chẳng hề hay
Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

MÙA XUÂN LỠ HẸN
Bao lần hẹn em, anh nói tết về
Cứ vội hứa cho em thêm thất vọng
Đã mấy lần em đợi chờ mong ngóng
Chắc xuân này lại lỡ nữa em ơi
Chớ hờn ghen khi đứng ngắm biển trời
Thấy con sóng mân mê bờ mà giận
Đêm ba mươi mọi nhà đang quanh quẩn
Còn riêng em lại thút thít ở trong phòng
Ai trong mình chẳng có một dòng sông
Nơi đó mẹ già mong mỏi con về tết
Cấy đống mạ non giúp mẹ mình đỡ mệt
Lau dọn thay em khi tết đến xuân sang
Nồi bánh chưng chắc em đã sẵn sàng
Chờ anh về vây tròn quanh bếp lửa
Nhưng đâu ngờ lại thêm lần thất hứa
Tủi thân mẹ già rơm rớm chiều đông
Cây đào đầu ngõ có nhiều búp không
Em tuốt lá mau để ra hoa cho kịp
Tết biển đảo cánh lính anh nhộn nhịp
Đứa gói bánh chưng đứa trỗ tài kết hoa
Hồi hộp đón quà phía đất liền gửi ra
Cây súng bên hông cứ nghiêng về Tổ Quốc
Mình lỡ hẹn để mọi nhà hạnh phúc
Rồi tết sau ta có được bên nhau
Lại vội hứa sợ lỡ hẹn tết sau
Hãy cứng rắn vượt thử thách em nhé
Dù lỡ hẹn nhưng tình ta mạnh mẽ
Khó khăn nào dập được lửa tình yêu
Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

QUÊ HƯƠNG
Quê hương là một tiếng ve
Lời ru của mẹ trưa hè à ơi
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tuổi thơ
Quê hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu
Quê hương là tiếng sáo diều
Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê
Quê hương là phiên chợ quê
Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa
Quê hương là một tiếng gà
Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng
Quê hương là cánh đồng vàng
Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều
Quê hương là dáng mẹ yêu
Áo nâu nón lá liêu siêu đi về
Quê hương nhắc tới nhớ ghê
Ai đi xa cũng mong về chốn xưa
Quê hương là những cơn mưa
Quê hương là những hàng dừa ven kinh
Quê hương mang nặng nghĩa tình
Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời
Quê hương ta đó là nơi
Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.
Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HAI MIỀN MÙA ĐÔNG


Níu heo may ở lại miền Bắc thôi
Để má hồng miền Nam em thắm đỏ
Dưa,Thanh Long chín sai khoe khắp ngõ
Treo rung rinh, như chẳng có đông về
Đêm miền Bắc sao quá dài lê thê
Mận Đào ngóng xuân, buồn trơ trụi lá
Sương giá bủa vây bản dốc trắng cả
Nhà nhà tất bật sưởi ấm lợn trâu
Bao lần hẹn, em nói về làm dâu
Cô mận, chị đào níu chân anh lại
Gió mũi kim đã hù em sợ hãi
Nên chúng mình nay cứ phải Bắc Nam
Ở trong ấy nắng ươm ngọt vườn cam
Nắng dạo phố, về Vũng Tàu bơi lội
Nắng trốn em khi hoàng hôn bối rối
Gió biển dịu dàng len ngực hở bờ vai
Đêm miền Bắc vẫn lê thê kéo dài
Anh chợt thấy em đang gom đầy nắng
Tình Nam Bắc muôn đời sâu nặng
Nắng em chia đều, dấu trọn tình ta

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

BIỂN VÀ EM

Đã bao giờ biển thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhĩ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Để bây giờ anh ghi nhớ trong tâm
Có bao giờ anh thấy biển lặng câm
Khi yên ả, sóng lòng đang tuôn chảy
Giấu nỗi nhớ tận sâu ở dưới đáy
Để em khỏi buồn rồi thấy chênh chao
Có những hôm biển nổi sóng thét gào
Là khi biển hờn ghen cùng em đấy
Sóng cuồn cuộn xé nát bờ tuôn chảy
Rồi nguôi hờn lại nhẹ vỗ bờ xa
Tình chúng mình cũng như biển bao la
Tựa bờ cát mịn màng và sâu lắng
Anh là biển ồn ào tình gánh nặng
Bờ là em , biển dịu lại mong manh
Tình trao em là mãi mãi chân thành
Hãy đón nhận và dịu dàng em nhé
Trái tim em dẫu biết mình nhỏ bé
Vẫn mãi là nhịp đập của trong anh

Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

   GỬI NẮNG CHO ANH

      Heo may là gió mũi kim

Xuyên vào da thịt nhói tim rụng rời

     Cây trơ cành gốc xác phơi

Sen buồn vắng bống cá bơi mặt hồ

     Người thương em ở nơi mô

Chắc miền trong nắng tha hồ phải không

     Phương Nam chưa có mùa đông

Có thương chia sẻ nắng hồng ra đây

   Trong kia quýt ươm vàng cây

Ngư, nông nhộn nhịp trời mây giao hòa

   Mong em gói nắng gửi ra

Chia đều miền Bắc, nước nhà đều nhau

          Hồ Nôốc


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tìm Lại Bến Quê
Giữa trời chiều tôi tìm lại vành nôi
Ơi con sông vẫn bên bồi bên lở
Có dáng anh tôi trên giàn cất rớ
Có bống chị tôi giặt ở cầu ao
Đêm chập chờn thổn thức chiêm bao
Gà sang canh xôn xao, ba đi biển
Ngày đòn gánh oằn lưng mạ mỗi chuyến
Cá miền xuôi đi lôi lúa mền ngược về
Tuổi thơ tôi cựu lướt sóng giỏi ghê
Chực ba mạ vắng nhà chơi cho đã
Say thú vui theo bạn bè trưa bống ngã
Ba chợt về phạt ăn trận đòn roi
Tuổi thơ tôi đi ăn mận trong lòi
Gai xuyên cẳng nhưng chân đâu có dép
Cắt bẹ chuối làm để mang cũng đẹp
Đàn chim Che sà xuống khiếp kinh hoàng
Tuổi thơ tôi áo quần không đủ mang
Mặc bao tải, vỏ trấu thì nhóm lửa
Những trận rét sắc như dao cứa
Vẫn không mòn sờn được ước mơ tôi
Tuổi thơ tôi lại leo núi vượt đồi
Kiếm củi, nhặt phân, nằm hầm, sơ tán
Cả làng ra khơi coi thường bom đạn
Sáng học về, chiều mót sắn mò cua
Tuổi thơ tôi cả miền Bắc thi đua
Tay súng tay cày giữ trời bám biển
Hũ gạo tiết kiệm mang ra tiền tuyến
Khẫu hiệu(mỗi người làm việc bằng hai)
Tuổi thơ tôi toàn sắn với khoai
Bánh lương khô chia đều chống đói
Sẵn sàng lên đường nghe lời Bác gọi
Bông băng cá nhân đeo lủng lẳng bên mình
Tuổi thơ tôi hết chiến tranh, hòa bình
Chẳng gặp ông Thuần đưa văn thư dạo ấy
Tìm ban bè quanh gốc bàng nỏ thấy
Chỉ nghe rao hoài (ai có vịt lộn không)
Chiều công viên tôi thơ thẫn bến sông
Tìm lại tuổi thơ mất dần còn đâu nữa
Bạn bè tôi nhớ quên, còn mấy đứa
Trả lại tuổi thơ ngày ấy lại cùng tôi.
Hồ Nôốc. 9/11/2018

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VỀ QUẢNG BÌNH CÙNG ANH
Em có về Quảng Bình của anh không
Nghe mái chèo trên sông Nhật Lệ
Có nơi nào hiên ngang hơn thế
Mẹ Suốt Bảo Ninh sáng mãi muôn đời
Về Quảng Bình cùng anh đi em ơi
Có nơi nào tuyệt vời đến như vậy
Cung điên nguy nga Phong Nha nơi ấy
Bốn biển năm châu cũng phải sững sờ
Về theo anh Quảng Bình đẹp hơn mơ
Đá Nhảy Lý Hòa đòi thơ hối hả
Em về trong tình thương bọ mạ
Nghe biển hát reo rộn rã đêm ngày
Xứ Lệ lụt lội nhưng lại giỏi thay
Ươm vị tướng tài ba từ thuở ấy
Điện Biên Phủ cả năm châu lừng lẫy
Đến hôm nay ta mãi thấy tự hào
Quảng Bình bây giờ rực rỡ trời sao
Bãi cát chang chang hóa thành phố biển
Đất hẹp người đông nhưng lòng thân thiện
Dang rộng vòng tay anh đón em về.
Hồ Nôốc 24 / 10 / 2018

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

KIẾM ĐỒ MỒI
Lý Hoà tôm cá khát chi
Nhưng thèm kẻ Nại, tôi thì lên đây
Trời thu dịu mát tràn mây
Triền đê trải thảm xanh đầy bao la
Bất ngờ bà xã ranh ma
Đánh hơi bám đít, bà ta lôi về
Cá tôm miền biển ngon ghê
Ăn lâu thấy chán bỏ chê không thèm
Kẻ Nại bùn hôi thì khen
Cơm hoài thích phở, ăn quen bén màu
Lo mà đứng dậy về mau
Thế rồi chồng vợ cùng nhau làm hề
Hồ Nôốc 20 / 9 /2018

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

PHÁO ĐỎ NÒNG
Bấy lâu bống tối quần che
Sáng nay thu đẹp ra khoe sắc hồng
Đẹp như khẩu súng thần công
Máy bay,tàu chiến đỏ nòng lừng vang
Đạn đầy pháo bắn rộn ràng
Nào khi hết đạn cúi hàng chịu thua
Nhưng mà đều đặn bốn mùa
Chân dài chân ngắn thi đua săn lùng
Bực khi pháo bắn tứ tung
Mất chức,danh nghĩa cháy bùng tiêu tan
Ơi khẩu pháo, quá điêu tàn
Nhưng mà thiếu nó muôn vàn khát khao
Hồ Nôốc 22/ 9 / 2018

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS