Tôi bỏ lại đằng sau
Nơi chôn nhau ngày ấy
Cát vàng sao vui vậy
Dã tràng ơi! Đi đâu ?
Tuổi thơ chiếc cần câu
Ngày leo trèo Đá Nhảy
Oi Liệt Vàng dạo ấy
Cá, ốc lẫn cua tơ
Đôi chân đất tuổi thơ
Nắng đốt lưng đen nháy.
Khi tuổi xuân bừng dậy
Bên Đá Nhảy chớm yêu
Hoàng hôn đợi tím chiều
Níu thủy triều da diết
Sóng xôn xao mãi miết
Mân mê đá vô hồi
Mối tình đầu của tôi
Nồng nàn trăng bãi biển
Rứa mà khi giặc đến
Phải cầm súng xa quê
Ngày giải phóng quay về
Đá chẳng hề thay đổi
Cứ Nhảy tung như xối
Gợi nhớ chuyện năm xưa
Dẫu năm tháng nắng mưa
Trần truồng ngăn sóng dữ
Ai dẫu xa biệt xứ
Về điểm hẹn quê chơi
Lý Hòa của ta ơi!
Trong ánh mắt bè bạn
Đá đứng ngắm biển khơi
Say sưa bao giờ chán.
Hồ Nôốc: 7 /6 / 2012






0 nhận xét:
Đăng nhận xét