RSS

Phố thơ





Biền biệt lâu nay khao khát trở về
Cồn cát chang chang, ngô rang đất lửa
Ban bè tôi chắc chỉ còn mấy đứa
Dửng dưng tìm, đứng lạc giữa phố hoa

Con sông Lý ngày ấy tôi đi xa
Thưa thớt dừa xanh, ngói nhà lác đác
Cánh buồn nâu tả tơi trên sóng bạc
Nhớ một thời theo bèo dạt mây trôi

Giờ về đây trong cánh võng đưa nôi
Gặp mọi người cảnh vật thật xa lạ
Bao nhiêu năm nay đổi thay lớn quá
Các công trình đang vội vả* hoàn công

Chợ mới, mầm non sừng sững mọc bên sông
Kè biển, kè sông bê tông kiên cố
Chùa Phước Tự nguy nga đồ sộ
Cả làng chài hóa thành phố trẻ trung

Giọng mẹ đẻ mà sao cứ lạ lùng
Chẳng biết ai tên chi, ngại ngùng chào hỏi
Bởi xa quê khi chiến tranh nghèo đói
Nay ngỡ ngàng roi rói bức tranh thơ

Ngắm dòng sông hồn tôi mãi ngẫn ngơ
Hai bến kè, kẻ chờ người đợi
Như lạc vào một công viên xây mới
Cho nam nồm thỏa thích với hoàng hôn

Các ngỏ ngách xuyên xóm, xuyên thôn
Xe cộ kêu, đường thông bê tông hóa
Chị lao công tất bật vội vã
Bát mì tôm tạm lót dạ, sáng đi.

Cả làng chài chuyển mạnh diệu kỳ
Liền núi liền sồng, xuôi dòng theo biển
Bởi dạn dày vượt qua hai cuộc chiến
Cho Lý Hòa lừng lẩy tiếng phố thơ.

Tôi đang thức hay ngủ nằm mơ
Hay vô tư để bây giờ mới hiểu
Bởi trong tôi nhận thấy gì sót thiếu
Để  nên chừ lạc lỏng chốn vành nôi.

      Hồ Nôốc:    14 / 7 / 2012






  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét