Chiều
chiều man mác bến sông quê
Hoàng
hôn tím, thăm kè đê dài rộng
Chuyện
thì thầm vỗ vào cùng con sóng
Một
làng chài nay bổng hóa phố thơ
Tôi
biết rồi, Anh không thể thờ ơ
Vì
quê hương, nên từng giờ vội vã
Đã mấy
lần trèo lên, rồi té ngã
Trăn
trở rằng ; đưa thôn, xã đi lên
Đã
một thời bị chìm đắm trong đêm
Vì
kinh tế gia đình, nên đè nặng
Người
Đảng viên thiệt thòi và cay đắng
Cố
gắng lau sạch, không cúi lặng nằm yên
Anh
ấy là ai? Sao lại có duyên
Các
nhà hảo tâm phải luôn kính nể
Công
tác dân vận đi vào lòng tài thế
Lái
con thuyền chao đảo trước phong ba
Anh
lại đứng lên cho người mẹ Lý Hòa
Xốc
mạnh phong trào, theo đà vững bước
Tình
quê hương là tình yêu đất nước
Để
mỗi công trình có được hôm nay
Bên
bờ sông, ai đứng ngắm mà say
Buông
đôi câu( Lý Hòa lên thành phố)
Từ
lãnh đạo xuống trưởng thôn chi bộ
Đều
khâm phục trước khéo léo của anh
Trời
quê hương sáng lại trong xanh
In
những đứa con trưởng thành hiếu thảo
Có
người Đảng viên vững vàng lãnh đạo
Cho
Lý Hòa thêm diện mạo phố thơ.
Hồ nôốc






0 nhận xét:
Đăng nhận xét