Tôi viết bài thơ đi
vào vụ đông
Ngọn heo may se se
trong kẽ lá
Mùa tảo mộ, quê mình
hối hả
Lý Hòa ơi! Con xa
xóm xa quê
Và thất hiếu vì
không về họp mặt
Ông bà, bạn bè vẫn
hoài mắng trách
(Thằng này, con nọ
bỏ quê hương)
Ở xa thì nhớ, ở gần
lại thương
Con vẫn biết, mùa
đông thường tạo mộ
Mạ chạy chợ làng,
đồng lời đồng lỗ
Bão lụt triền miên,
cơ khổ thân Cò
Cái áo chưa ấm, cái
bụng chưa no
Đêm trăn trở, bố nằm
lo biển động
Manh áo miếng cơm,
giành giật sự sống
Chia cắt phương
trời, khắc khoải mẹ ơi
Tuổi xế chiều mà
chẳng được thãnh thơi
Biết cậy ai khi trở
trời hơi gió
Mùa tảo mộ, ai vác
sên đi đó
Để cho con đắng ruột
nẫu lòng
Hai ngôi mộ của mệ
và ông
Chắc vẫn đợi phía
cháu con tu sữa
Nội ngoại mình đoàn
tụ vui không rứa
Con thì cô đơn nằm
giữa phương xa
Cứ mơ được mau sớm
trở về nhà
Được đốt nhang thơm cầu
ông bà phù hộ
Để vác sên được thay
chân cho bố
Cùng bà con trong
ngày giỗ sum vầy
Xứ người ơi! Sao con
vẫn ở đây?
Hồ Nôốc 11/2013

.jpg)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét