Có ai về quê bọ kẻ
Choa
Eng Cu của tui vừa
ra đi biển
Chú về khi mô? Ngọt
ngào thân thiện
Bãi cát tuổi thơ lưu
luyến níu chân.
Bọ mạ tui răng mà
ham mần
Dậy sớm thức khuya,
tảo tần làng chợ
Con cá con mực, mạ
gom từng mớ
Thương bọ tui lại
trăn trở cả đêm
Lưới ghẹ, bóng mực
bọ gắng đan thêm
Cho eng Cu tui đi
lèo, kẻo trể
Cả làng chài rộn
ràng bận thế
Thuyền, nôốc, ghe oằn
bãi bể bến sông
Đầu nậu sẵn sàng,
lẫn dỗi bán dông
Ke từng rổ đầy sao
không biết mỏi
Cẳng chạy, miệng rao,
hỏa tóc mời hỏi
“Cá mực tươi roi rói,
ai có ăn ?”
Thợ xây thợ mộc thi
đua làm nhanh
Bánh tráng đầy trời,
lừng gianh xứ sở
Xe đò, Cửu Long rộn
ràng chuyên chở
Hoa hồng vươn cao,
hớn hở công viên
Hàng cọ xanh mát
rượi mặt tiền
Ôm bờ sông dịu hiền man
mác
Nhà hàng Thạnh Hoa
tưng bừng ca nhạc
Đàn chim non múa hát
bên bờ sông
Quê kẻ Choa tuy đất
chật người đông
Nhưng cảnh đẹp oai
phong mà bề thế
Sông núi hữu tình,
tài nguyên vô kể
Khiến mấy tay con rể
ở xứ xa
Cứ xông vô để kiếm
vợ Lý Hòa
Vì thấy giàu hay bởi
là cảnh đẹp
Để bọ tui cứ dặn
hoài chị bẹp
Dù đói nghèo cũng
đừng lấy chồng xa.
Ai ra đi có nhớ đến
quê Choa.
HN

.jpg)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét