Có một lần ghé cồn
cát chang chang
Bọ hỏi mấy eng ở tận
mô mới đến
Tụi bây có thích ăn
đặc sản biển
Bọ đi mò chiều tối
tha hồ khêu
Chén rượu đậm đà
chứa nặng thương yêu
Bọ nhâm nhi rồi
thiệt thà chuyện kể
Con bẹp của tui bữa
ni to thế
Tuổi dậy thì nên
nhiều đứa lo le
Tôi mau miệng( bọ gã
cho con nghe)
Bọ lắc đầu chẳng cần
thèm đồng ý
Việc yêu đương thì
do các eng chị
Thời buổi ni đã thay
đổi nhiều rồi.
Tui dặn nó, kiếm
chồng cùng quê thôi
Kẻo tàu xe vô ra mà
tốn kém
Lở tay mô, hắn mồm
mép sắc lém
Đừng xiêu lòng mà
khổ, có nghe chưa.
Trai làng miềng hay
đội nắng, chịu mưa
Từng lam lũ vẫn sớm
trưa, thoát đói
Từ tay trắng, nhiều
người giàu mới giỏi
Nhà từng, tàu ghe,
ăn nói thiệt lòng
Chứ Miền Bắc, Miền
Nam chớ có mong
Chẳng chụi khó, Làm
tao không chịu được
Hễ làm dâu xứ người,
nếu lỡ bước
Nỏ có ai mà than thở
buồn vui
Chịu nhà chồng nỏ
nổi, lại quay lui
Về làm khổ thân già
choa khô héo
Làng miềng có mấy ả bị
dính sẹo
Giờ phải sống
nghiêng ngẻo, cực cả đời
Thân con cấy chỉ có
được một thời
Phải tĩnh táo rồi
nghe lời bọ dặn
Ở gần ôông mệ, cha
con ngọt mặn
Đỏ lửa tắt đèn, sớm
tối có nhau
Chứ Miền Bắc, Miền
Nam dẫu bây có giàu
Choa nỏ có trông mô,
mò đến được
Như bọ đây lấy mạ mi,
ngày trước
Cũng nỏ tham chi của
cải giàu sang
Miển sức cúi mạnh
chân, cố gắng làm
Nên cả đời, nỏ mấy
khi to tiếng
Men quê thấm, làm bọ
vui luôn miệng
Chén đầy chén vơi,
lòng dạ chân tình
Con ốc, con nghêu
đặc sản Quảng Bình
Trong ký ức chẳng
bao giờ phai nhạt
Dù xa rồi vẫn chang
chang cồn cát
Lại vọng về tiếng bọ
kể trong tôi.
Hồ Nôốc 11 / 5 / 2014






0 nhận xét:
Đăng nhận xét