Từ xứ Hàn ra về
Mang bệnh hoạn quái ghê
Mang bệnh hoạn quái ghê
Co quắp chân tay lại
Chia tay bạn ân ái
Giao vật báu cho đời
Con về đây mẹ ơi
Nơi một thời thơ ấu
Nơi chôn nhau yêu dấu
Giữ phước hậu tịnh tâm
Con cúi lặng âm thầm
Nhào vật cùng quái ác
Nhưng trời không phụ bạc
Vẫn lưu lạc cho đời
Con lành rồi ai ơi!
Phụ hồ thời mạnh khỏe
Nhưng bực cô vợ trẻ
Chẳng chia sẻ chồng con
Dẫu tôi có hao mòn
Nhưng vẫn còn dai dẻo
Còn trí ốc khôn khéo
Để lôi kéo cuộc đời
Cô vợ đẹp có chơi
Thì tôi thời nỏ tiếc
Hiện nay tôi làm việc
vẫn đi thẳng như xưa
Vẫn thức sớm dậy khuya
Lo chi tôi mất vợ.
Xin mọi người thương nhớ
Đừng có chớ dể ngai
Vẫn dáng dấp con trai
Thì tôi hoài có vợ.
Hồ Nôốc






0 nhận xét:
Đăng nhận xét