Anh
hôn em đâu phải riêng em
Giữa đồng đội anh không hề che giấu
Cô văn công lần đầu tiên ra thăm đảo
Bỗng ngỡ ngàng lính đảo hồn nhiên.
Giữa đồng đội anh không hề che giấu
Cô văn công lần đầu tiên ra thăm đảo
Bỗng ngỡ ngàng lính đảo hồn nhiên.
Em đừng vội hờn trách, hãy lặng yên
Bởi lính đảo thật tình thế đấy
Đã từng quen với bão dông, sóng dậy
Xa bến bờ, bám chốt biển tiền tiêu
Nơi rét run người, nắng đốt như thiêu
Súng vẫn chắc tay giữ biển trời Tổ quốc
Nhận một cánh thư, mừng rơi nước mắt
Bỗng thấy gần, hậu phương ở kề bên
Em đứng đây, đâu chỉ của riêng em
Anh gặp qua em, dáng hình của mẹ
Của người chị, người yêu, của em thơ bé
Và những gì anh thầm nhắc ngày đêm.
Anh hôn em, đâu phải của riêng em
Anh hôn cả tình quê em mang đến
Để mai ngày em rời xa đảo biển
Cho anh gửi chiếc hôn nặng tình nghĩa
Trong tâm hồn em hiểu ý lặng thinh
Và cảm thông thương anh lính đảo
Bởi năm tháng ngăn phong ba sóng bão
Vẫn thiệt thòi thiếu tình cảm hậu phương
hồ nôốc







0 nhận xét:
Đăng nhận xét