Em sinh ra là cô gái chân quê Đã từng trải, dầm mưa dãi nắng Em yêu cánh đồng phù sa tĩnh lặng Những trưa chiều gió mát bờ kênh
Ở thành phố sao cảm thấy chênh vênh Phố phường đông đúc người người hối hả Xe cộ tranh nhau môi trường nghiệt ngã Ngày đêm ầm ĩ giấc ngủ chẳng yên
Muốn được cùng anh cuộc sống thần tiên Nhưng anh ơi em đã yêu đồng áng Hạt lúa củ khoai thấm vào hồn em năm tháng Không thể xa quê lên thành phố được đâu?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét