RSS

BÂNG KHUÂNG NHỚ BẾN
Ngày ấy em ra đi
Vì miếng cơm manh áo
Biển quê mình giông bão
Nhiễm độc tố Mo-Sa
Chồng xấu số đi xa
Chẳng có mà trở lại
Một đàn thơ trẻ dại
Thân gái phải làm sao?
Thôi tạm biệt em chào
Nơi chôn nhau cắt rốn
Tình quê hương bề bộn
Xin gác lại một bên
Em lăn lộn ngày đêm
Nơi phương trời xa lạ
Ơi Bec-Lin tuyệt quá
Chim neo đậu đất lành
Trời đất này tươi xanh
Rất tự do độc lập
Cộng Hòa Liên Bang Đức
Cưu mang em đây rồi
Em tranh thủ gấp đôi
Dành dụm từng tí một
Nơi đất người tươi tốt
Em chợt nhớ vành nôi
Thương bãi cát quê tôi
Chang chang đời vất vã
Yêu sông quê êm ã
Ấm áp lời mẹ ru
Khi tết đến trung thu
Ở quê dù thiếu thốn
Đông đúc thật vui nhộn
Được sum họp một nhà
Có ai thấu xứ xa
Cứ cho là đầy đủ
Đêm dày vò giấc ngủ
Cơm chan nước mắt đầy
Nợ nghĩa mẹ công thầy
Mong có ngày đền đáp
Nay đã hết tháng chạp
Tháng hai lại đến rồi
Chợt xao xuyến bồi hồi
Nhớ vành nôi da diết
Thương đứa con cách biệt
Bươn chải bên xứ người
Nay quê bọ sáng tươi
Tiếng sóng cười rộn rã
Phố thơ ơi trẻ quá!
Hẹn con sẽ trở về.
Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét