RSS

Nỗi nhớ quê tôi


Chừ, thì ở quá xa
Nỗi nhớ làng răng mà da diết
Mùa đông ni,có rét không nỏ biết
Để Lý Hòa biển động hết cá tươi

Mới đó mà âm lịch, đã tháng mười
Nghe xì xào nhiều người đều nói
Nhâm thìn ni tuy rằng không đói
Ruốc mất mùa, cho mạ khỏi bận tay

Nỏ biết bây giờ bố tôi có còn say
Chứ dạo ấy, ông suốt ngày men tĩu
Bao thuốc bọ trong túi quần vướng víu
Mực câu ăn, ông thông thả vài hơi

Những ký ức theo mãi suốt cuộc đời
Chuyện buồn chuyện vui, chao ơi! là nhớ
Nỏ biết chừ đã xây xông quán, chợ
Để bà con khỏi than thở ưu phiền

“Lão Khiêm, lão Linh” giờ có còn điên
Ăn cắp cá, xin tiền mua chai rượu
Thương lão “Dô chí phèo đã yếu
Đến bây giờ sống chết chẳng ra sao?

Chuyện vỡ nợ, làng tỷ phú thế nào ?
Của mất tật mang, nhà niêm phong rao bán
Bệnh ung thư làm cả làng náo loạn
Người mất yên bề, kẻ sống vẫn cứ lo

Lại nghe kháo, thầy cúng lẫn thầy mo
Tiền công đức ăn dày như trấn lột
Mấy nhà giàu mời thầy về rất tốt
Còn ai nghèo thầy lẫn tránh, lý do.

Chuyện Bác Hải xây nhà cho ông Vo
Cả làng ai cũng đều ca ngợi
Răng ông Vo không hiểu rằng ích lợi
Gây ồn ào vương vấn với văn thơ

Làng xóm chập chờn, thổn thức trong mơ
Kẻ tử, người sinh từng giờ thay đổi
Thương mụ Dèm chồng mất, lặn lội
Làm nhang hương, đắc được nỗi bầy con

Bởi làng tôi, liền sông núi non
Nuôi ông sừ kéo xe bò chở đá
Nhớ các mụ chạy chợ làng, vội vã
Van ông tài, ‘moóc bị sút chú ơi !’

Thương những thuyền nan muốn bám biển khơi
Nhưng lại sợ mùa gió lào thổi mạnh
Cứ tối về, nghe tiếng rao mụ Lặn
‘Vịt lộn đây, ai có ăn không’?

Đêm mơn man trăng xuống bến sông
Nghe chuyện củ, Thu,Lương bắt biệt kích
Nghe tiếng đạn ca-nông quân địch
Anh Bắc anh Bơn dăng lưới đuổi giặc trời

Nhớ o Huyền o Thủy đã một thời
Bận rộn cứu thương, đêm trường đỡ đẻ
Con đò cụ Khớc, ngày nào tôi còn bé
Cứ gan lì đưa chiến sĩ sang sông

Tiếng sóng quê hương vỗ mãi vào lòng
Trong giấc mộng cứ lay tôi thức dậy
Thôi tạm biệt chuyện xưa ngày ấy
Mai mốt về, ta được thấy phố thơ.

          Hồ Nôốc





  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Về với tuổi thơ


Tôi tìm về ở chốn xưa nay
Nơi kĩ niệm của tháng ngày non trẻ
Dòng sông tung tăng ôm chúng tôi thời bé
Cánh diều tuổi thơ cao vút những ước mơ

Cát vàng nướng những đôi chân đất dại khờ
Trưa nồm nam phơi lưng trần cho nắng
Lủ chúng tôi cứ ba chân bốn cẳng
Chạy băng băng cho diều thẳng bay cao

Hết thả diều lại lướt sóng vui sao ?
Tối về, đòn roi đứa nào cũng nhận
Vẫn không sợ, sáng vô lòi ăn mận
Gai đâm xuyên hai chân vẫn không đau

Học hành điểm kém, cả bọn bàn nhau
Làm đuốc đèn, đêm bắt còng để nướng
Con bé thì chê, tìm con nào to tướng
Rượt ra tận mép sóng, biến mất tiêu

Ơi tuổi thơ! Mà tôi mến tôi yêu
Cùng Đá Nhảy mò cua và câu cá
Con ốc con nghêu tháng ngày nắng hạ
Đá Giếng đá Bụt bọ mạ làng quê

Nhớ da diết tôi lại tìm về
Dã tràng đâu ? để tràn trề sóng vẫy
Dừa, phi lao đi đâu mà chẳng thấy
Để đê kè, ôm lấy oai phong

Để phố thơ đứng ngắm mãi biển đông
Và soi bóng bên dòng sông huyền thoại
Bạn bè ơi ! đừng bắt tôi gọi mãi
Hãy cùng nhau ta về lại tuổi thơ.

          Hồ Nôốc




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

mẹ của tôi





Đã một thời đòn gánh nặng đè vai
Rổ sắn rổ khoai kĩu cà kĩu kịt
Đôi chân thoăn thoắt lối mòn xa tít
Lặn lội suối khe .Cử Nẫm, Khương Hà

Vất vã thế nhưng mẹ chẳng nói ra
Bận bịu cả đời, việc nhà việc nước
Sáng đi tối về, vội vàng mẹ bước
Kịp đêm nay vào ca gác dân quân

Ngoài khơi xa tàu chiến Mỹ lượn quần
Tung gián điệp, dò lần đổ bộ
Trên nốc nhà bọn quạ sắt rầm rộ
Pháo sáng treo từng ngõ xóm kinh hoàng

Nồi cá trích mẹ chuẩn bị chạy làng
Bom rung chuyển làm nước kho đổ hết
Đạn ca-nông dội vào đặc sệt
Khẩu súng trường trong tay mẹ chẳng hề run.

Máu đổ, nhà tan chí vẫn không chùn
Sẵn sàng hy sinh, ngày đêm chiến đấu
Bảo vệ vững chắc Lý Hòa yêu dấu
Chuyển đạn xông, mẹ vác gạo Hòn La.

Mất mát đau thương chiến tranh lùi xa
Con khôn lớn, thương bóng tà đã xế
Cứ sáng sớm chống gậy ra bãi bể
Ngắm bình minh thức dậy phía đằng đông

Ở xứ xa con nhớ một con sông
Bãi cát vàng chiều chiều đang mong mỏi
Củ sắn củ khoai bữa no bữa đói
Bắt ốc mò cua, chống chọi thiên tai

Trong thổn thức thấy dáng mẹ ngóng hoài
Vỗ về câu hát ru đêm trở gió
Lại ước ao được bay về nơi đó
Lý Hòa yêu! Chùm khế ngọt của tôi.
Hồ Nôốc : 29 / 8 / 2012










  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Phố thơ





Biền biệt lâu nay khao khát trở về
Cồn cát chang chang, ngô rang đất lửa
Ban bè tôi chắc chỉ còn mấy đứa
Dửng dưng tìm, đứng lạc giữa phố hoa

Con sông Lý ngày ấy tôi đi xa
Thưa thớt dừa xanh, ngói nhà lác đác
Cánh buồn nâu tả tơi trên sóng bạc
Nhớ một thời theo bèo dạt mây trôi

Giờ về đây trong cánh võng đưa nôi
Gặp mọi người cảnh vật thật xa lạ
Bao nhiêu năm nay đổi thay lớn quá
Các công trình đang vội vả* hoàn công

Chợ mới, mầm non sừng sững mọc bên sông
Kè biển, kè sông bê tông kiên cố
Chùa Phước Tự nguy nga đồ sộ
Cả làng chài hóa thành phố trẻ trung

Giọng mẹ đẻ mà sao cứ lạ lùng
Chẳng biết ai tên chi, ngại ngùng chào hỏi
Bởi xa quê khi chiến tranh nghèo đói
Nay ngỡ ngàng roi rói bức tranh thơ

Ngắm dòng sông hồn tôi mãi ngẫn ngơ
Hai bến kè, kẻ chờ người đợi
Như lạc vào một công viên xây mới
Cho nam nồm thỏa thích với hoàng hôn

Các ngỏ ngách xuyên xóm, xuyên thôn
Xe cộ kêu, đường thông bê tông hóa
Chị lao công tất bật vội vã
Bát mì tôm tạm lót dạ, sáng đi.

Cả làng chài chuyển mạnh diệu kỳ
Liền núi liền sồng, xuôi dòng theo biển
Bởi dạn dày vượt qua hai cuộc chiến
Cho Lý Hòa lừng lẩy tiếng phố thơ.

Tôi đang thức hay ngủ nằm mơ
Hay vô tư để bây giờ mới hiểu
Bởi trong tôi nhận thấy gì sót thiếu
Để  nên chừ lạc lỏng chốn vành nôi.

      Hồ Nôốc:    14 / 7 / 2012






  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

KY VẬT ĐỂ NHỚ




Nhớ dạo ấy bộ đội đi Bê
Họ ghé qua Nạp Nương, xóm Cồn vùng sơ tán
Tình cá nước thiết tha vô hạn
Cứ ước gì mau lớn để theo chân

Khoảng một tuần khi có lệnh hành quân
Bí mật chia tay không kịp lời tạm biệt
Sáng thức dậy thì tôi mới biết
Lòng bâng khuâng da diết nhớ từng anh


Sau ngày về đã hết chiến tranh
Các anh đi đâu? về đâu mà chẳng rõ
Còn trong tôi những kĩ vật còn đó
Bộ áo quần biêng biếc vải Tô-Châu

Chiếc đàn nhị rên rĩ suốt đêm thâu
Các anh tặng bố tôi từ dạo ấy
Nhiều lúc nhớ tôi đưa ra kéo vậy
Nghe nhói lòng các anh đã vời xa

Chiến tranh hết rồi nhưng vọng mãi trong ta
Tình cá nước sao mà nặng rứa
Mẫu bánh lương khô chia đều phần nữa
Để hôm nay lòng chan chứa cả đời

Xóm Đá, xóm Cồn, Nạp Nương ta ơi!
Đã cưu mang con một thời đạn lửa
Bạn bè đi đâu? Mỗi phương mỗi đứa
Không cho mình chia xẻ nhẹ tâm tư.

          Hồ Nôốc :   1 / 7 / 2012

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

theo gương thầy Khoa




Thầy Khoa ơi! Thầy Khoa
Thầy thật là anh dũng
Chống tiêu cực tham nhũng
Đất Hà Tây chói ngời

Tấm gương soi cho đời
Người đương thời nổi tiếng
Cả nước đều biết đến
Đầy yêu mến tôn vinh

Sống không chịu nghiêng mình
Sợ lòng gian kì thị
Chẳng bao giờ nhát chí
Cho chân lý muôn đời

Bắc Giang của ta ơi!
Nay sáng trời, mới mẽ
Có học sinh non trẻ
Dũng cảm theo thầy Khoa

Trường Đồi Ngô đầy (Ma)
Hôm nay ra mặt chuột
Chúng bây mất,mất tuốt
Bởi thù oán năm dài

Trong thi cử làm bài
Gian lận hay quay cóp
Tiền học sinh đống góp
Đầy túi tham nhà trường

Gây hậu quả khốn lường
Lòng gian và người thật
Cả nước đều phẫn uất
Xã hội mất lòng tin

Từng đôi mắt cận nhìn
Làm thầy Khoa tủi hổ
Ngày hôm nay vé số
Thầy Khoa lại trúng rồi

Báo chí hãy sục sôi
Phanh phui lôi cho hết
Pháp luật cũng hợp kết
Bảo vệ các thầy Khoa.

Hồ Nôốc:  9 / 6 / 2012


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đá Nhảy tình tôi




Tôi bỏ lại đằng sau
Nơi chôn nhau ngày ấy
Cát vàng sao vui vậy
Dã tràng ơi! Đi đâu ?

Tuổi thơ chiếc cần câu
Ngày leo trèo Đá Nhảy
Oi Liệt Vàng dạo ấy
Cá, ốc lẫn cua tơ

Đôi chân đất tuổi thơ
Nắng đốt lưng đen nháy.
Khi tuổi xuân bừng dậy
Bên Đá Nhảy chớm yêu

Hoàng hôn đợi tím chiều
Níu thủy triều da diết
Sóng xôn xao mãi miết
Mân mê đá vô hồi

Mối tình đầu của tôi
Nồng nàn trăng bãi biển
Rứa mà khi giặc đến
Phải cầm súng xa quê

Ngày giải phóng quay về
Đá chẳng hề thay đổi
Cứ Nhảy tung như xối
Gợi nhớ chuyện năm xưa

Dẫu năm tháng nắng mưa
Trần truồng ngăn sóng dữ
Ai dẫu xa biệt xứ
Về điểm hẹn quê chơi

Lý Hòa của ta ơi!
Trong ánh mắt bè bạn
Đá đứng ngắm biển khơi
Say sưa bao giờ chán.
                                      Hồ Nôốc: 7 /6 / 2012

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vang mãi tên anh

Ngoài bảy mươi vẫn còn tươi roi rói
Cả tấm lòng sáng chói tận mai sau
Cùng tuổi xuân bôn ba dưới bong tàu
Tìm no ấm, nghèo giàu theo thời thế.

Nay chiều tà, anh quay về xứ mẹ
Đáp lòng thành, tô vẽ mới quê hương
Nơi chôn nhau, trăm mến ngàn thương
Để vun đắp cho con đường phố trẻ

Những chiều nồm nam ru nhè nhẹ
Các công trình cứ mạnh mẽ thi công
Tiếng ác, tiếng thơm xáo trộn tận đáy lòng
Chẳng nãn chí, mà cũng không lùi bước

Tình quê hương và tình yêu đất nước
Chắp cánh chim non, thỏa ước tung bay
Cho chuông chùa, vang vọng lại  mỗi ngày
Cho liệt sĩ, được gặp may siêu thoát

Sóng làng quê hảy ca hảy hát
In dáng anh trên cát chói chang
Lý Hòa ơi! con cháu cứ ca vang
Người anh cả của quê nhà trẻ mãi.






          Hồ Nôốc  9 / 2 /2012






  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mùa xuân của tôi


Cành mai hẹn rằm về rồi sẽ nở
Lòng khát khao với nhịp thở hương xuân
Bao đêm đông anh khắc khoải trăm lần
Và ao ước, có ngày gần môi thắm

Mối tình đầu của tôi thích lắm
Đón trung thu cùng ngắm trăng lên
Hai quả tim hòa hợp nào quên
Giữ cho nhau những gì? thật trong trắng
                                               
Anh thì nhút nhát,em thì thầm lặng
Đều thiệt thòi mà chẳng kêu ca
Tình chỉ trao qua ánh mắt hiền hòa
Luôn nhìn trộm không nói ra, nhưng hiểu

Đã thương nhau, anh đâu mềm yếu
Ta gần nhau nhưng lại thiếu cho nhau
Là tình yêu chớ có tham giàu
Mà chỉ cần trái tim đầy nhiệt huyết

Nhâm Thìn này, thôi anh kiên quyết
Mạnh mẽ hơn cho em biết tay trai
Chào mùa xuân! Chào lộc biếc đào mai
Cho anh đón tương lai hạnh phúc.


                   Hồ Nôốc :    ngày 1 / 2 / 2012





  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chốn quê cũ

Cát vẫn vàng,xem giã tràng đào bới
Sóng cứ nhảy tung bài hát mới dân ca
Chân đèo quê, hoa sim tím chiều tà
Ôm kĩ niệm, kẻ đi xa nhớ thế

Đêm trở gió mẹ ôm con ngồi kể
Đá Bụt bắt nghêu, Đá Nhảy để mò cua
Lưng Bọ cháy đen bỡi cái nắng ngày mùa
Cá nục cá trích chẳng ăn thua, đồng bạc

Cái miền quê cần cù mà chất phát
In dáng mẹ đi trên cát chói chang
Đá Nhảy ơi! Có một thuở cưu mang
Từng mớ ốc, con hóa thành sự nghiệp


                   Hồ Nôốc ....22...12....2011.




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Về quê

Tôi xuôi về bãi cát tuổi thơ
Hoa hồng cứ từng giờ chiếm lấn
Vắng bống chim(Che), phố chen gai mận
Sóng vẫn vô tư cùng Đá Nhảy nô đùa

Dã tràng ơi! Đã phân biệt thắng thua
Ai mất, ai còn mà sớm trưa vắng thế
Sóng mãi chồm vô tìm quanh bãi bể
Dã tràng đâu? Để sóng cứ kêu hoài



(chim Che là chim báo hiệu sắp có người tử vong)

                   Hồ Nôốc

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS