Quê bọ trong tôi
không hề phai nhạt
Thương con còng ngày
đêm se cát
Nhớ sóng thì thầm,
khúc nhạc tuổi thơ
Khiêng lưới, đẩy
xuồng xuống bờ nước cạn
Rổ cá, rổ mực mạ
gồng đi bán
Chợ Đón, chợ Đồn
chẳng quản đương xa
Cả xóm tôi vật dậy
theo tiếng gà
Can nước, mủng cơm
mau mà đi biển
Làng tôi nằm sát
đường quan, thuận tiện
Sông núi hữu tình,
lưu luyến gần xa
Phở ông Hương thơm
mãi đèo Lý Hòa
Cầu mẹ Còm, răng mà
quên được
Thương mụ Đét gồng
mình gánh nước
Phục ông Hòa, cụt
chân vẫn giỏi câu
Có ông Câm xóm
Thượng, sợ ai đâu
Văn công phim về ,dẹp
khâu trật tự
Mụ Lẹ, chồng hy sinh
thời thanh nữ
Tội một đời, vẫn giữ
cô đơn
Thương mụ Dèm, chịu
lam lủ nhiều hơn
Làm nhang hương vượt
qua cơn giặc đói
Nghề lưỡi câu, cụt
tay mà giỏi
Ở Nội Hòa có ông
Vĩnh ‘Chè’
Nghề gia truyền đống
nôốc, đống ghe
Thôn Nội Hòa, đó là
anh Cảnh
Lại tối về nghe
tiếng rao mụ Lặn
Vịt lộn đây, ai có
ăn không
Đêm đã khuya vắng vẻ
bến sông
Thương lão ‘Toi’, bọn
‘Lừa’ đòi sát hại
Xóm Ngoại Hòa có
thằng ‘Cụ’ dại
Cứ trung trực, khóc
vái đám ma
Lão Linh ‘nói’, ở
xóm Trung Hòa
Xin vài nghìn để mà
uống rượu
Lão Bảy, lão Dũng bê
tha gần yếu
Vợ theo chồng Tây,
ai hiểu thấu không
Đêm trăng rơi xuống
bãi biển, bến sông
Cảm ơn chị lao công
nhặt rác
Bệnh ung thư sao mà
độc ác
Chồng chất nợ nần,
tan tác đau thương
Ông Ly gác đình, ông
Dòn gác trường
Quản lý chợ là anh
Phương ông Án
Đi vào viện, nếu ai
mắc bệnh hoạn
Có bác sĩ Thuân trực
khám kịp thời
(Sút móc rồi va chú tài
ơi!)
Của mấy bà chợ trời
Hoàn Lảo
Thầy thuốc bắc ông
Lộc, ông Sinh ‘Xảo’
Kinh doanh cá giỏi,
mụ Thảo Thượng Hòa
Ông Luyến-Thấy, đại
lý bếp ga
Công ty máy ở ngã ba,
Lý-Cải
Phạm xuân Thông,
công ty điện thoại
Đến Lang Thang vẫn
mãi cầm đồ
Về đầu làng, ai đã
ghé vô
Nhà hàng Thạnh Hoa,
đó là điểm hẹn
Kinh tế nâng cao,
tin thần trọn vẹn
Vất vã nhiều, giờ
vài chén thảnh thơi
Lý Hòa ta từng vang
dội khắp nơi
Đá Nhảy oai phong, xin
mời đến đó
Hoa hồng vươn cao,
rực trời mận đỏ
Các công trình lớn
nhỏ đã hoàn công
Công viên, sân bóng tuy
vẫn chưa xông
Bác Hải ngày đêm yên
lòng đâu được
Nhà hảo tâm chẳng
bao giờ chùn bước
Tô đẹp quê hương mơ
ước của Người
Làng xóm hân hoan,
rạng rỡ vui tươi
Như tuổi xuân hai
mươi rực rỡ
Phố nhỏ bừng lên,
nổi bật khu chợ
Để trong tôi cùng
nỗi nhớ trào dâng
Tự hào thay quê bọ trẻ
quá chừng
Một phố thơ, xin ai
đừng quên nhé.
Hồ Nôốc







0 nhận xét:
Đăng nhận xét