Hà Tĩnh, Quảng Bình,
Quảng Trị ta ơi!
Trận B52 của ông
trời hy hữu
Khúc ruột Miền Trung
oằn mình kêu cứu
Bãi cát nghèo lại
gòng chịu đau thương
Mấy năm rồng con mãi
xa quê hương
Manh áo, miếng cơm
vẫn chưa trọn vẹn
Nghe bão số mười, cấp
13 ập đến
Sơn Tinh, Thủy Tinh
vơ vét dân nghèo
Cả đất nước nống
ruột giỏi theo
Hướng về nơi hoang
tàn chia sẻ
Chiều ba mươi sao mà
xấu thế
Gió giật xé lòng,
Bác Giáp cũng ra đi
Quảng Bình tang
thương, ngập lệ lâm nguy
Màn trời chiếu đất,
còn gì để nói
Hàng cứu trợ, mì tôm
phân từng gói
Tan nát cõi lòng,
nhức nhói con tim
Những nỗi buồn cặm
cụi lặng im
Tìm sót lại ở sân
nhà đổ nát
Vật liệu thẳng tay,
vui mừng reo hát
Cửu Long, Công Nông
la thét như điên
Kẻ ngược, người xuôi
giành nhau tấm lợp
Ba gác xe thồ trùng
trùng lớp lớp
Vơ vét sạch kho,
chẳng có lui về
Xót xa lắm tay trắng
mẹ miền quê
Ngọn đèn dầu thao
thức le lói
Dãi nắng dầm mưa,
kiệt sức khát đói
Thợ thầy biến đâu,
kêu gọi không ra
Hơn tuần nay mất
điện bay nhà
Liên lạc thông tin thế là tê liệt
Ai mất ai còn, sao rồi chẳng biết
Củi ướt, cơm nồi nữa
sống khó nhai
Quảng Bình ơi! Sao mẹ tôi khổ hoài
Ở xứ người trong đêm
dài trăn trở
Lạy thiên tai đừng
phá miền Trung nữa
Cho mẹ đỡ gòng mình,
giảm nhẹ nỗi đau.
Hồ
Nôốc

.jpg)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét