Nghe gót chân dạo,
đê kè đêm vắng
Nghe tiếng vỗ thì
thầm sâu nặng
Nghe con còng vẫn cố
gắng từng viên
Vùng gió Lào nổi lửa
đầu tiên
Cùng bão lụt thường
xuyên đe dọa
Cả làng Chài oằn
mình thương quá
Thủy tinh giận hờn,
tàn phá của dân
Giờ nơi ấy sáng dậy
gấp nghìn lần
Bến kè sông, công
viên mọc dậy
Ai hẹn nhau cùng ra ngồi
nơi ấy
Để cho tôi trăn trở
mối tình đầu
Bạn củ ơi! Bạn ở nơi
đâu?
Sao không về cùng
nhau ăn chợ mới
Cầu Cụt hẹp đi, bây
giờ đã nới
Vẫn dấu chân mình,
hai đứa năm xưa
Nay quê Bọ bước vào
mùa mưa
Bạn khỏi lo mái
trường chưa ai lợp
Giờ học sinh đến
trường vào lớp
Như bước vào cung
điện nguy nga
Con đường củ mình
lội nước đi qua
Giờ nâng cấp sao mà
rộng thế
Bê tông chạy xuống
mép sông bãi bể
Lôi cuốn gái trai, về
để hẹn hò
Mùa mưa đến, bạn chớ
khỏi phải lo
Làng mình ngày nay
đã lên thành phố
Xưa đến lớp chúng
mình thường cuốc bộ
Nay ô tô, đưa đón
tận cổng trường
Tiếng chuông chùa
vang vọng muôn phương
Nhắc kỷ niệm của chúng
mình thời ấy
Bãi cát tuổi thơ giờ
sao giàu vậy
Hoa hồng bừng lên
đến tận lưng trời
Đá Nhảy đá Bụt quê
Bọ ta ơi!
Nhớ tiếng khóc chào
đời thuở trước
Hẹn một ngày con trở
về Đất Nước
Gặp lại bạn bè có cả
mối tình xưa.
Hồ Nôốc







0 nhận xét:
Đăng nhận xét