Nơi ấy quê tôi
15:38 |
Nghe gót chân dạo,
đê kè đêm vắng
Nghe tiếng vỗ thì
thầm sâu nặng
Nghe con còng vẫn cố
gắng từng viên
Vùng gió Lào nổi lửa
đầu tiên
Cùng bão lụt thường
xuyên đe dọa
Cả làng Chài oằn
mình thương quá
Thủy tinh giận hờn,
tàn phá của dân
Giờ nơi ấy sáng dậy
gấp nghìn lần
Bến kè sông, công
viên mọc dậy
Ai hẹn nhau cùng ra ngồi
nơi ấy
Để cho tôi trăn trở
mối tình đầu
Bạn củ ơi! Bạn ở nơi
đâu?
Sao không về cùng
nhau ăn chợ mới
Cầu Cụt hẹp đi, bây
giờ đã nới
Vẫn dấu chân mình,
hai đứa năm xưa
Nay quê Bọ bước vào
mùa mưa
Bạn khỏi lo mái
trường chưa ai lợp
Giờ học sinh đến
trường vào lớp
Như bước vào cung
điện nguy nga
Con đường củ mình
lội nước đi qua
Giờ nâng cấp sao mà
rộng thế
Bê tông chạy xuống
mép sông bãi bể
Lôi cuốn gái trai, về
để hẹn hò
Mùa mưa đến, bạn chớ
khỏi phải lo
Làng mình ngày nay
đã lên thành phố
Xưa đến lớp chúng
mình thường cuốc bộ
Nay ô tô, đưa đón
tận cổng trường
Tiếng chuông chùa
vang vọng muôn phương
Nhắc kỷ niệm của chúng
mình thời ấy
Bãi cát tuổi thơ giờ
sao giàu vậy
Hoa hồng bừng lên
đến tận lưng trời
Đá Nhảy đá Bụt quê
Bọ ta ơi!
Nhớ tiếng khóc chào
đời thuở trước
Hẹn một ngày con trở
về Đất Nước
Gặp lại bạn bè có cả
mối tình xưa.
Hồ Nôốc
Nỗi đau Miền Trung
09:34 |
Hà Tĩnh, Quảng Bình,
Quảng Trị ta ơi!
Trận B52 của ông
trời hy hữu
Khúc ruột Miền Trung
oằn mình kêu cứu
Bãi cát nghèo lại
gòng chịu đau thương
Mấy năm rồng con mãi
xa quê hương
Manh áo, miếng cơm
vẫn chưa trọn vẹn
Nghe bão số mười, cấp
13 ập đến
Sơn Tinh, Thủy Tinh
vơ vét dân nghèo
Cả đất nước nống
ruột giỏi theo
Hướng về nơi hoang
tàn chia sẻ
Chiều ba mươi sao mà
xấu thế
Gió giật xé lòng,
Bác Giáp cũng ra đi
Quảng Bình tang
thương, ngập lệ lâm nguy
Màn trời chiếu đất,
còn gì để nói
Hàng cứu trợ, mì tôm
phân từng gói
Tan nát cõi lòng,
nhức nhói con tim
Những nỗi buồn cặm
cụi lặng im
Tìm sót lại ở sân
nhà đổ nát
Vật liệu thẳng tay,
vui mừng reo hát
Cửu Long, Công Nông
la thét như điên
Kẻ ngược, người xuôi
giành nhau tấm lợp
Ba gác xe thồ trùng
trùng lớp lớp
Vơ vét sạch kho,
chẳng có lui về
Xót xa lắm tay trắng
mẹ miền quê
Ngọn đèn dầu thao
thức le lói
Dãi nắng dầm mưa,
kiệt sức khát đói
Thợ thầy biến đâu,
kêu gọi không ra
Hơn tuần nay mất
điện bay nhà
Liên lạc thông tin thế là tê liệt
Ai mất ai còn, sao rồi chẳng biết
Củi ướt, cơm nồi nữa
sống khó nhai
Quảng Bình ơi! Sao mẹ tôi khổ hoài
Ở xứ người trong đêm
dài trăn trở
Lạy thiên tai đừng
phá miền Trung nữa
Cho mẹ đỡ gòng mình,
giảm nhẹ nỗi đau.
Hồ
Nôốc
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)


.jpg)
.jpg)