Một chút gió đêm
nay cho đủ rét
Những đường thơm
thôi lá cũng đừng vàng
Ở trên sao sáng để
em sang
Đôi cánh lớn đáp
qua lòng cửa mở
Hương của cỏ và độ nồng hơi thở
Hương của cỏ và độ nồng hơi thở
Sẽ lên cao làm lửa
ở trong hồn
Như que diêm phải
cháy những đầu hôm
Cho sợi khói thản
nhiên vào đôi mắt
Đừng vội biết vì
sao mà ngơ ngác
Khi tôi về vầng
trán cũng mưa bay
Đừng vội đau, dù
khẽ, ở bàn tay
Khi trí nhớ vẫn
còn nguyên tha thiết
Mùa dông tới làm
sao em biết
Những hàng cây trở
gió đến lạnh lùng
Chắc buổi chiều
mái tóc cũng mưa giông
Đường đi học thênh
thang loài mây rớt
Và buồn tự ngàn
xưa đâu đã hết
Khi vô tình gọi
lại tuổi tên người
Tuổi mười lăm, tên
đẹp tựa chiều phai
Hồn vắng lặng mà
nghe như đã khắp
Một chút núi của
bầu trời xa tắp
Soi bóng về thềm
cửa cũ màu xanh
Em có nghe rất khẽ
ở bên mình
Sương mới rụng về
hồn lơ lửng cánh
Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh
Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh
Tôi bắt đầu sửa
soạn đón mùa đông
Em có nghe lửa ấm
ở trong lòng
Hương
lạ chết, và cây kia rũ xuống
Hồ
Nôốc







0 nhận xét:
Đăng nhận xét