Em chẳng còn tin anh
Như mùa xuân dạo ấy
Tại sao, tại sao vậy
Thật chua bấy nẫu lòng
Bao ngày nhớ ngày mong
Mà em không giải thích
Ngọn thu đâu đùa nghịch
Lá vẫn rơi hững hờ
Bao xuân hạ ước mơ
Bao dòng thơ lay động
Nhưng giờ đây thất vọng
Chứa một khoảng tróng buồn
Nghe thu rơi trời tuôn
Cỏi lòng luôn thầm nhắc
Có lẽ anh miền Bắc
Nào hợp ý miền Tây
Nên chúng mình từ đây
Phải chia tay thầm lặng
Thu miền Tây trời nắng
Thu miền Bắc mưa nhiều
Nao nao trong cô liêu
Tìm ai điều chia sẻ
Thôi chúc mừng em nhé
Hãy vui vẽ theo chồng
Chĩ mỗi tôi não lòng
Nuối tiếc trong ngóng đợi
Em bây giờ bay tới
Riêng tôi với nặng nề
Bao cô đơn dội về
Cùng gió thu khát vọng
Thôi dõi theo hình bóng
Cho ước mộng phai dần
Cho tâm được bình thân
Cho đôi chân vững lại.
Hồ Nôốc.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét