Nhớ mùa đông
20:57 |
Tôi viết bài thơ đi
vào vụ đông
Ngọn heo may se se
trong kẽ lá
Mùa tảo mộ, quê mình
hối hả
Mùa ăn cưới, rộn rã
bộ com-Lê
Làm dâu quê anh
20:44 |
Nếu có về quê bọ để
làm dâu
Thì em đừng ngại
buổi đầu vất vã
Đất chật người đông,
làng thì nghề cá
Da ngăm ngăm, muối
mốc cả bờ lưng
Nơi ấy quê tôi
15:38 |
Nghe gót chân dạo,
đê kè đêm vắng
Nghe tiếng vỗ thì
thầm sâu nặng
Nghe con còng vẫn cố
gắng từng viên
Vùng gió Lào nổi lửa
đầu tiên
Cùng bão lụt thường
xuyên đe dọa
Cả làng Chài oằn
mình thương quá
Thủy tinh giận hờn,
tàn phá của dân
Giờ nơi ấy sáng dậy
gấp nghìn lần
Bến kè sông, công
viên mọc dậy
Ai hẹn nhau cùng ra ngồi
nơi ấy
Để cho tôi trăn trở
mối tình đầu
Bạn củ ơi! Bạn ở nơi
đâu?
Sao không về cùng
nhau ăn chợ mới
Cầu Cụt hẹp đi, bây
giờ đã nới
Vẫn dấu chân mình,
hai đứa năm xưa
Nay quê Bọ bước vào
mùa mưa
Bạn khỏi lo mái
trường chưa ai lợp
Giờ học sinh đến
trường vào lớp
Như bước vào cung
điện nguy nga
Con đường củ mình
lội nước đi qua
Giờ nâng cấp sao mà
rộng thế
Bê tông chạy xuống
mép sông bãi bể
Lôi cuốn gái trai, về
để hẹn hò
Mùa mưa đến, bạn chớ
khỏi phải lo
Làng mình ngày nay
đã lên thành phố
Xưa đến lớp chúng
mình thường cuốc bộ
Nay ô tô, đưa đón
tận cổng trường
Tiếng chuông chùa
vang vọng muôn phương
Nhắc kỷ niệm của chúng
mình thời ấy
Bãi cát tuổi thơ giờ
sao giàu vậy
Hoa hồng bừng lên
đến tận lưng trời
Đá Nhảy đá Bụt quê
Bọ ta ơi!
Nhớ tiếng khóc chào
đời thuở trước
Hẹn một ngày con trở
về Đất Nước
Gặp lại bạn bè có cả
mối tình xưa.
Hồ Nôốc
Nỗi đau Miền Trung
09:34 |
Hà Tĩnh, Quảng Bình,
Quảng Trị ta ơi!
Trận B52 của ông
trời hy hữu
Khúc ruột Miền Trung
oằn mình kêu cứu
Bãi cát nghèo lại
gòng chịu đau thương
Mấy năm rồng con mãi
xa quê hương
Manh áo, miếng cơm
vẫn chưa trọn vẹn
Nghe bão số mười, cấp
13 ập đến
Sơn Tinh, Thủy Tinh
vơ vét dân nghèo
Cả đất nước nống
ruột giỏi theo
Hướng về nơi hoang
tàn chia sẻ
Chiều ba mươi sao mà
xấu thế
Gió giật xé lòng,
Bác Giáp cũng ra đi
Quảng Bình tang
thương, ngập lệ lâm nguy
Màn trời chiếu đất,
còn gì để nói
Hàng cứu trợ, mì tôm
phân từng gói
Tan nát cõi lòng,
nhức nhói con tim
Những nỗi buồn cặm
cụi lặng im
Tìm sót lại ở sân
nhà đổ nát
Vật liệu thẳng tay,
vui mừng reo hát
Cửu Long, Công Nông
la thét như điên
Kẻ ngược, người xuôi
giành nhau tấm lợp
Ba gác xe thồ trùng
trùng lớp lớp
Vơ vét sạch kho,
chẳng có lui về
Xót xa lắm tay trắng
mẹ miền quê
Ngọn đèn dầu thao
thức le lói
Dãi nắng dầm mưa,
kiệt sức khát đói
Thợ thầy biến đâu,
kêu gọi không ra
Hơn tuần nay mất
điện bay nhà
Liên lạc thông tin thế là tê liệt
Ai mất ai còn, sao rồi chẳng biết
Củi ướt, cơm nồi nữa
sống khó nhai
Quảng Bình ơi! Sao mẹ tôi khổ hoài
Ở xứ người trong đêm
dài trăn trở
Lạy thiên tai đừng
phá miền Trung nữa
Cho mẹ đỡ gòng mình,
giảm nhẹ nỗi đau.
Hồ
Nôốc
Trong tôi và nỗi nhớ
09:44 |
Quê bọ trong tôi
không hề phai nhạt
Thương con còng ngày
đêm se cát
Nhớ sóng thì thầm,
khúc nhạc tuổi thơ
Những ký ức năm
tháng chẳng phai mờ
Thơ.Về với Đồng Lộc
16:35 |
Đọi nước chè xanh
vẫn chờ ngày ấy
Hà Tĩnh mình, hôm
nay tươi vậy
Thành phố bừng lên
che khuất bống áo tơi
Đoàn đã đến đây rồi,
mười Chị ơi!
Đồng Lộc ngã ba, một
thời ác liệt
Quanh miệng hố bom,
bùi ngùi thương tiếc
Chúng tôi vây tròn
lặng lẽ đớn đau
Không khí trang
nghiêm, kẻ trước người sau
Hướng dẫn viên thành tâm làm lể
Sóng mũi tôi sao cay
cay thế
Nghe trưởng đoàn
giọng bể, ngẹn run
Từng nắm nhang cháy
ruột, vội cùn
Lần lượt nghiêng
mình trong giây lát
Đồi núi lên xanh,
lòng chúng tôi tan nát
Khói bồng bềnh quây quần mười bông hoa
Gương, kẹp, nón, dép đầy ắp phần quà
Các Chị đi đâu? Sao
mà chẳng nhận
Hương Bồ kết bên
mình vương vấn
Quýt Sơn Bằng, sông
Ngàn Phố chờ ai
Cúc ơi! Cúc ơi!
Tiếng gào gọi hoài
Môn toán lớp năm, vở
bài chưa đọc
Mọi người kiếm tìm,
quản chi mệt nhọc
Cuốc xẻng vẹt mòn,
gào khóc khản hơi
Đầm đìa không gian,
đổ sụp đất trời
Các Chị nằm đây sáng
ngời Đất nước
B52. Điôxin không
thắng được
Người Mĩ hôm nay ân
hối vô cùng
Phụ nữ Việt Nam bất
khuất, anh hùng
Cả thế giới vô cùng
ngưỡng mộ
Lớp trẻ cháu con,
thầy cô dạy dỗ
Nguyện hết mình xứng
đáng với vong linh.
Hồ Nôốc
Trời phạt tội ngu
17:56 |
Hiền Thu ơi ! hỡi Hiền Thu
Chồng chưa ly dị, tính trù theo trai
Tham tiền, tham đất xế tài
Ra Bắc coi ngó trong ngoài giàu sang
Mừng thầm thai ngén vội vàng
Hôm nay trời phạt, dở dang mấy đời
Mặt mo đi nỗi mi ơi!
Cha con bây đã hết thời chua ngoa
( con Hiền đẹp nhất Lý Hòa)
Hùng Dòn,cu Hới lân la ăn tàn
Mệ Hường nói dốc khôn ngoan
( cha Rồng ĩa lấy, trai tràn đến yêu)
Nghe thì đắt giá cao siêu
Ai ngờ chụp mát, vong điêu tận cùng
Hôm nay trời đất chẳng dung
Oan hồn, hồn hiện đùng đùng đánh mi
Ra lòi ăn cướp đất đi.....
Vợ chồng con Nục hắn thì đập cho
Cha con bây mang mặt mo
Rúc trong chuồng lợn,chuồng bò húc nhau.
Xóm làng kẻ trước người sau
Dể ngai kỳ thị khổ đau tột cùng
Cả nòi chụp mát dại khùng
Thuốc sâu thuốc chuột uống chung kẻo nhục.
Hồ
Nôốc
Quê tôi
18:52 |
Quê tôi từ mái tranh
nghèo
Thuyền bè sãi cánh,
nhịp chèo ra khơi
Con cá con mực đầy
vơi
Đông Tây Nam Bắc,
khắp nơi tung hoành
Một thời khói lửa
lừng danh
Thép gang tôi luyện,
trưởng thành hôm nay
Toàn dân toàn Đảng
chung tay
Góp sức xây dựng đổi
thay quê nhà
Hôm nay về lại Lý
Hòa
Lắng nghe sóng hát,
thi ca thắm nồng
Phố thơ đứng ngắm
biển đông
Phơi mình xuống cả
mặt sông diệu kỳ
Ai về lưu luyến bước
đi
Rộn ràng chào hỏi,
eng thì ở mô
Mời eng xin hãy ghé
vô
Vài ngày ở lại tha
hồ eng coi
Gái quê chất phát
mặn mòi
Hẹn ra Đá Nhảy xem
voi từng đàn
Mái đình gốc phố
cười vang
Kè sông kè biển,
vững vàng niềm tin
Say sưa, eng ngắm
eng nhìn
Mầm non chợ mới
nghiêng mình sông thơ
Mây trôi dưới nước
lửng lờ
Ghe thuyền cập bến
đợi chờ bán mua
Ngân nga giai điệu
chuông chùa
Một thời để nhớ, Mĩ
thua Pháp hàng
Đàn chim ríu rít ca
vang
Người con ưu tú lòng
vàng, thắm quê
Trung thu tết lại
trở về
Phố thơ rực rỡ, bốn
bề lung linh
Trăng thu huyền
thoại tâm tình
Lý Hòa huyền thoại
soi mình trẻ trung.
Hồ
Nôốc
Về với quê anh
08:28 |
Từ thanh phố em vượt
Đèo Ngang
Hết Thanh Khê là đến
làng eng đó
Bãi cát chang chang
trưa hè lửa đỏ
Mùa gió Lào, sao nó
gớm ghê
Xuống ngã ba theo
chân, em về
Chợ mới bến sông
tràn trề hàng hóa
Nghe mời chào: Chị ở
mô khác lạ
Hà Nội, Sài Gòn
thành phố phỡi không
Chắc về đây, chị
muốn lấy chồng
Ở phố hoài cho nên
thích biển
Lý Hòa làng tui,
thật thà thân thiện
Đầu mối giao thông
lưu luyến xa gần
Đi đất cát nếu em có
mỏi chân
Là em thua gái làng
eng rồi đó
Khiêng lưới giúp
chồng sáng này, chiều nọ
Mà chẳng hề than vãn,
mỏi chút mô
Chồng thì đi biển,
vợ chân phụ hồ
Nghề bánh tráng phơi
khô nổi tiếng
Chạy chợ chạy làng,
mau mồm lẹ miệng
Lại thật thà hơn
thành phố nơi em
Hãy cùng eng ra Đá
Nhảy mà xem
Mấy cô đục Hàu, nép
sau vách đá
Bất ngờ hỏi: Chị làm
gì? thế ạ
Rồi đón nụ cười, vội
vả cảm thông
Lý Hòa eng liền núi
tiện sông
Làm đá, ngư, nông,
nuôi trồng hải sản
Ra Bắc vào Nam xe
tàu buôn bán
Nào kém chi thành
phố của em đâu
Thương gái quê chất
phát dãi dầu
Nên da sạm, ngăm hơn
em một chút
Bởi quê eng nắng mưa
bão lụt
Ngại em về có chịu
nổi hay không?
Hồ
Nôốc
Hạ Long nhỏ trong tôi
07:47 |
Chiều
Tân Lý vội vã tiếng còi xe
Hoàng
hôn mơn man, nắng hè vụt biến
Đá
Nhảy tình tôi dạt dào lưu luyến
Gọi
gió lên, níu cô Nguyệt về đây
Bãi
cát vàng nghe nồm hát mà say
Sóng
biển lao xao, vui vầy già trẻ
Ta đứng
đây trên Lý Hòa quê mẹ
Chẳng
khác gì bãi Cháy, Vịnh Hạ Long
Khi
phố biển bừng dậy phía đằng đông
Từng
lứa đôi vợ chồng dạo mát
Giỡn
sóng ngắm trăng, xoài mình cho cát
Hương
biển chân tình thức suốt canh khuya
Ai
đã vài lần đến đó hay chưa
Ngắm
phố thơ ven dòng sông Lý
Nghe
chào hỏi; Eng ở mô thú vị
Mời
eng khêu ốc ruốc cho vui
Có
đắng cay nay mới ngọt bùi
Bọ,
Mạ, O, Gì, răng ri, mô rứa
Một
bẹp một cu, chỉ cần hai đứa
Có
nếp có tẻ, để sức khỏe làm ăn
Gia
đinh tui bây giờ hết khó khăn
Nhà
cửa khang trang xóm làng lên phố
Các
xếp về, thấy quê hương tiến bộ
Đều
tỏ lòng khen ngợi viết thi ca
Nếu
có dịp, ai lại đến Lý Hòa
Cho
tôi gửi bài thơ tình ở lại
Đá
Nhảy trong tôi thì thầm nhắc mãi
Dù
xa rồi, tôi cũng phải về thăm.
Hồ Nôốc
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)







.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)


.jpg)
.jpg)






.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)

.jpg)
.jpg)


.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)

