RSS

Đám Cưới Nhà Giàu

Tôi không được đến nơi đây dự lễ
Nghe bà con chuyện kể lao xao
Người thì nói ra, kẻ thì nói vào
Một đám cưới mà biết bao bình luận.
*       *       *
Miệng thiên hạ,có kẻ nghịch người thuận
‘ Cưới nhà giàu ăn uống xa hoa
Thiệt hiếm có trong thời đại chúng ta
Ai khoe vậy? chính là loài nói bậy.
*       *       *
Tuy không được tận mắt trong thấy
Tôi biết rằng; đám cưới ấy cao sang
Pháo nổ kêu náo động xóm làng
Người hỗn hợp, họ hàng đông đủ.
*       *       *
Bộ đàn nhạc, chao ôi! Thật vui thú
Lại có thêm diệu múa hát hay
Nếp dăm thúng, ăn uống no say
Lợn giết thịt, nặng thay nữa tạ.
*       *       *
Vài trăm trứng, làm nem đổ chả
Rượu uống không lường lít đong chai
Còn thuốc lá thì mạnh ai nấy xài
Người đến coi thì muôn loài từng lớp.
*       *       *
Lễ khai mạc hôm nay rất phù hợp
Ngày mùng hai tháng mười một giờ trưa
Ban tổ chức lên giới thiệu say sưa
Mà chẳng biết hao hơi rát cổ.
*       *       *
Người nói chuyện, rầm rầm rộ rộ
Mùi rượu nồng sặc sụa phun ra
Đàn ông thì kãi lộn với đàn bà
Giọng Đức Trạch cùng Lý Hòa pha trộn.
*       *       *
Như cái chợ, muôn người lộn xộn
Đến dự lễ mà như xem văn công
Họ chen nhau coi cặp vợ chồng
Đang biểu diễn trong phòng Loan Phượng.
*       *       *
Đôi trai gái hôn nhau sung sướng
Tô phấn son hôn hít kiểu Tây
Còn số người đến dự lể nơi đây
Vắt xôi thịt, chén đất căng ruột.
*       *       *
Cô nàng dâu diện mặc trau tuốt
Được phụ dâu ve vuốt bên lưng
Con phụ dâu ! sao dại quá chừng
Bởi láo ăn mà Mi ưng hầu hạ.
*       *       *
Thằng phụ rể ! Răng Mi ngu quá
Mi không thấy nhục nhã hay sao?
Lý do mô? mà Mi lại rúc vào
Làm hầu hạ cho kẻ giàu tiền bạc.
*       *       *
Còn những ai? bà con cô bác
Đến dự lễ ? hay là đi xem phim?
Chén rượu say, ngồi lng lặng im im
Mà không thấy kẻ giàu sang dày xéo.
*       *       *
Một ăm mưu vô cùng khôn khéo
Thịt xôi nhiều mua đám cưới ruồi đông
Để Hắn khoe cái cặp vợ chồng
Đang biểu diễn trong phòng đứng lễ.
*       *       *
Ai ? cho phép bây to gan đến thế
Bày đặt ra có phụ rể, phụ dâu
Cuốn lôi thằng đầu chó mặt trâu
Về chụp ảnh mà không xấu hổ.
*       *       *
Mi chụp ảnh, thiếu chi nơi chi chổi
Ta xài Tây, mi chụp để làm chi?
Đồ ngốc ơi! mi hãy chết đi
Kẻo không nước rửa mặt Mi cho sạch.
*       *       *
Cô thợ may ơi! Sao cô tàn tật ?
Đường Đồng Hới cắt trở ngái ngôi
Chắc cũng vì cục thịt vắt xôi
Bắt cô chống gậy. Trời ơi ! cực kỳ.
*       *       *
Lại có một số người đi dự lễ
Về đến nhà ngồi kể cho vợ nghe
Được ăn rồi lại được khoe
Tha hồ Tao chén rượu chè lung tung
Say rồi kẻ dại, người khùng
Ra sức chửi bới, đùng đùng đánh nhau
Chỉ vì đám cưới nhà giàu
Gả con cho một Dân Tàu cao sang
Bây giàu, đừng chớ khoe khoang
Để cho quần chúng,xóm làng chửi Bây .

Hồ Nôốc   ‘ đám cưới con Hạnh Chộ năm
                                      1979’

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHUYỆN CÔ THAO

Trong Thượng Hòa, có một cô xinh trẻ.                                    
Giữa mùa thu nhè nhẹ gió đu đưa .                                     
Khi trăng lên, thấp thoáng những gốc dừa.                                           
Sông phẳng lặng, say sưa duyên hò hẹn.                          
*        *        *        *                                      
Ơi ! sắc em giữ sao ? cho tron vẹn.                                              
Suốt bốn mùa Xuân, Hạ ,Thu, Đông.                                    
Trai lo kiếm vợ, gái tìm chồng .                                                           
 Xây tổ ấm, trăm năm hạnh phúc.                                    
*        *        *        *                                   
Sông uốn khúc. Con người đến lúc.                            
Ngày xưa, Em đẹp như hoa .                                    
Lớn khôn nhờ của mẹ cha.                                                         
Dìu dắt em sống là nhờ buôn bán.                             
 *       *        *        *                                     
Mẹ cha nay phước phần hết hạn.                                            
Sáu chị em phải gánh nạn mồ côi.                                       
Cũng thiệt may, tiền của đầy nồi.                                                
Lo bán buôn và thu hồi như trước.                                       
*        *        *        *                                      
Đất Sài Gòn, hiếm người vô được.                                       
Còn riêng em thì rảo bước mòn chân.                                         
Hết đông, thời tiết sang xuân.                                          
Ông và bướm rủ nhau đi làm mật .                            
*        *        *        *                                     
Gái quê nhà, nhiều cô xinh thật ,                                             
 Nhưng so lại thì em sắc hơn nhiều.                                         
 Lắm chàng trai mò đến muốn yêu.                                      
Nhưng rất tiếc, giếng sâu dây ngắn
*        *        *        *                                      
 Tụi bán buôn tinh khôn già dặn.                                    
Ăn mặc sang, đứng đắn làm cao.                                
Hội Sài Gòn bè bạn cùng Thao.                                            
Là cô Chuyên, Cô Rêu cùng lứa tuổi.                     
*        *        *
Tình bán buôn mặn mà như muối.                                      
Còn nhan sắc thì đều đặn song song.                             
Nên cả ba giờ vẫn chưa chồng.                                      
Lo bán buôn, đời ước mong cao thượng.                         
Họ thi đua sẻ chung chí hướng.                                          
Hy vọng rằng; sung sướng lạc vinh                                        
Những chuyến tầu, trọn nghĩa trãi tình.                          
Lưu luyến ru những bống hình mơ mng .                                  
 *       *        *        *
Ai đo được tầm cao chiều rộng ?                                        
Dùng văn thơ tả cuộc sống con người .                           
Chào ba cô gái xinh tươi !                                                           
Đẹp như hoa nở. Nói cười chiêm bao .                           
*        *        *        *                                             
Ơi cô gái Thanh Thao ! ngày trước                              
Dáng xinh xinh. Ai bước qua tay                                          
Chim không xây tổ đua bay .                                   
Tình Nam nghĩa Bắc,tháng ngày cùng ai?                        
*        *        *        *
Quê Lý Hòa. Lắm trai chưa vợ.                                                 
Em tham chi, béo bở tham nhiều .                               
Đường sắt thống nhất thân yêu.
Toa tầu hạnh phúc theo liều mấy phen               
*        *        *        *
Mẹo cờ bạc từng quen lối sống
Nghiệp bán buôn hy vọng tương lai
Túi em bị thủng vì ai?
Buộc lòng em cắm hoa Lài xuống phân

Mùa thu ấy,sa chân trái bước
Ai tiền nhiều chơi được Tiên sa
Tiếng tăm đồn đãi gần xa
Duyên em bán đổi bôn ba kiếm tiền

Dòng sông Lý,gắn liền bốn xã
Hải, Đức,Đồng.thêm cả Hiền Sơn
Tình sâu nghĩa nặng công ơn
Thông đường tin đến vui hơn được mùa

Ơi em Thao! Thi đua ngày trước
Mà giờ đây,mãi bước thua đi
Nhan em đặc sắc thế ni
Hay là dao sắc chia ly gia đình

Ơi! những kẻ bạc tình mà ngã
Say mồi ngon,quên cả vợ con
Không thương tổ ấm chim non
Phòng Loan trống vắng,nào còn trong đâu?

Ai đo được chiều sâu lòng dạ
Trái đất tròn,nay đã méo đi
Ai người cầm bút chép ghi
Bài thơ trai gái.chỉ vì bán buôn.

Dân Lý Hòa, cội nguồn lao động
Đời ông cha truyền thống đấu tranh
Yêu nghề,yêu nghiệp làm ăn
Năng suất vượt mức,lừng danh quê nhà.

Một phần tử theo đà lười biếng
Lén lút buôn,nghe tiếng giàu sang
Ra đường lấc láo huynh hoang
Những con sâu bọ.Ta càng ghét căm.

Đất thân yêu,quanh năm sóng vỗ
Kể rì rầm,tốt số lưu phong
Làm thân con gái cướp chồng
Thao em tham bạc,mà không hỗ đời

Đường còn xa.Thao ơi!quay lại
Tiền duyên mất.Đâu phải bó tay
Sắc còn đây!sức còn đây!
Đang còn hy vọng sau này hồi sinh.

Dòng sông Lý giao tình trọn vẹn
Chiếc cầu nơi hò hẹn tuổi xanh
Quê hương đẹp tựa bức tranh
Dừa nghiêng soi bống, long lanh bên bờ
                            
Ai ngồi tả cảnh nên thơ
Đêm thu lòng lộng,sáng nhờ trăng sao
Gió đưa sông nước dạt dào
Bâng khuâng câu chuyện em Thao quê mình.

          Hồ Nôốc      1983

               
         
                                                  

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chuyện cô Xê

Ai đi qua cửa hàng sông Lý,
Nhớ đinh ninh chuuyện kể cô Xê .
Trốn vào Nam, nay chẳng trong trở về,
Đã để lại cho xóm quê sững sốt.
         
Có những kẻ, tức điên như lữa đốt,
Họ nói : ‘Bắt được Xê thì xé xác hắn ra’.
Vuốt giận đi, tôi viết thơ ca,
Để ghi nhớ, quê nhà lưu mãi.
         
Đất Lý Hòa. Thiếu gì con gái.
Nhưng. Xã giao chọn liệt sĩ, mồ côi,
Vì họ đả hiến dưng cả cuộc đời.
Để giành lại ngày nay đẹp đẻ.
                  
Dạo ấy cô Xê đang còn trẻ
Chừng hăm ba, hăm bốn gì thôi.
Da ngăm đen, tầm sắc chẳng cân đôi
Nên trai làng quê Tôi, ra vào ít quá.
                  
Và mặt khác, Xê thiếu về văn hóa.
Nên cửa hàng giao bán thứ linh tinh.
Xê tự hào với bản thân mình,
Được xã hội quan tâm đầy đủ.
         
Rất xứng đáng với tin thần phục vụ.
Lại thêm khôn, cư xữ  ngọt ngào,
Cửa hàng nay nhiều thứ vải mới sao ?
Nên dạo này, Xê ăn mặc xinh thiệt.
                  
Dù để ý, nhưng ai hiểu biết,
Từng bước đi, từng chi tiết sâu xa.
Kẻ gian đã lợi dụng yêu cô Ta,
Đêm lén lút, vào cửa hàng tìm hiểu.
                  
Gả thanh niên, đẹp trai chẳng thiếu.
Làm cho Xê dần yếu, mê say.
Những đêm đông, gió rét cống tay,
Đôi trai gái, càng đắm say trong giấc mộng.
         
Được đề phòng một cách nhanh chống.
Nên kịp thời bắt được kẻ gian.
Theo lời khai của gả to gan,
Thuộc quê quán xã nhà Thanh Trạch.

Riêng cô Xê thì tràn đầy nước mắt.
Đả muộn rồi, còn cách nào đâu ?
Ngày tháng trôi, bao thất vộng buồn rầu.
Xê rời khỏi cửa hàng từ ấy.

Những thiếu sót cô Xê ta thấy.
Chuyện gái trai biết mấy sai lầm,
Tạo cơ hội cho kẻ gian thâm,
Là hậu quả, sai vấn đề tầm trng

Vì đói nghèo, bám theo cuộc sống.
Nên cấp trên, mở rộng cho dân,
Việc đi kinh tế mới, đang cần.
Là cơ hội, đến gần trúng dịp,

Xê suy nghỉ, phải làm sao cho kịp,
Đánh một quả, chuồn trốn thật xa.
Kẻ bị lừa, tìm chẳng thấy cô Ta,
Họ nổi giận, bầm gan lộn ruột

Hỡi ai mất ! Đắng cay cố nuốt.
Tôi làm bài ca, thông suốt thật hay,
Nếu bắt được, thì xé xác Xê ngay.

                   Hồ  Nôốc    1982

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CƯỚP Ở CHỢ ĐÔNG HÀ

Dân gian thường có câu ca
Nhất muỗi Đông Hà. Nhì ma Quảng Trị.
Ai có dịp ghé vào đây một tí
Cái chợ Đông Hà, mùi vị tanh hôi
                                      
Đàn cọp beo mang xắc rình mồi
Mắt đeo kính, lầm lì hung dữ
Miệng phì phèo đầu lộc đủ thứ.
Nhả từng hơi, khét tiếng heo lai.
                                     
Hỏi tiền đâu ? để đủ bây xài.
Ơi những kẻ ăn mồ hôi nước mắt !
Đêm ngủ khì. Ngày lùng tìm rình bắt
Lôi dăm người tối thoải mái phở bia.
                                     
Không giải quyết. Hẹn ngày nọ ngày kia.
Nó cướp công khai, dân nghẹn ngào nước mắt.
Có tiền mua. Sợ hơn thằng ăn cắp
Lén lút thu, dấu cất khổ thay

Quản lý thị trường bây ác quá tay.
Bãi rau non chứa đầy sâu bọ
Hỏi tiền đâu ? mà nuôi chúng nó.
Chủ hàng lại nuôi chó phá nhà

Thử hỏi ai dám mua đến hàng bà ?
Ơi cái chợ Đông Hà thật khủng khiếp !
Hàng Lào về trùng trùng điệp điệp.
Nghe trong lòng chua xót đau thương.

Ai sinh ra quản lý thị trường ?
Để dân cúi đầu thưa dạ
Cái tuổi đáng bực cha, bực mạ
Bị bắt hàng. Nhỏ hơn đứa nít danh

Đời loạn lạc, ta không chịu đấu tranh
Và tìm ra điều hay và lẻ phải .
Ai là kẻ ? mọt sâu ăn hại
Sống biếng lười trên xương máu mồ hôi .

Nó đã cướp giật năm mươi đôi dép của tôi .
Vì tội không biết đường hối lộ.
Vọng , Ánh ,Long . Ba thằng một tổ
Khét tiếng nhất trong số cọp beo

Mặt thì lai cáo. Miệng thì lai heo.
Hai quai má tạp ăn to tướng.
Đối với mày. Tao không nhân nhượng.
Cùng toàn dân chung hướng chung lòng.

Tố giác loài hổ báo bất công.
Chuyên rình bắt và ăn quà hối lộ.
Chợ đông đúc, rầm rầm rộ rộ.
Nghe khách hàng bàn tán xôn xao

Có phải xã hội loạn lạc sao ?
Mà sinh đẻ một loài sâu mọt .
                       
                        Hồ  Nôốc 1986

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nhớ

Ở miền Tây Anh nhìn ra Bắc,
Xa cách dằng giặc mấy núi sông.
Hai quả tim, luôn luôn thầm nhắc
Hãy sắt son chung giữ một lòng
   -        -           -
Mặc cho gió rét với mưa đông,
Anh biết giờ đây, Em vẫn trong.
Ước gì Anh mang ra hơi ấm
Chia đủ Bắc Nam chút nắng hồng
Hồ   Nốc
Rạch Gía…..12/ 12/….1994..
                                                                                                                                          
                                                                                                                                 
                Nhớ em

 Ơi hòn Sơn ! ngóng về Rạch Gía.
  Anh ra đi nay đã mấy ngày
 Hòn Sơn Em hỡi có hay
 Sao Anh nống ruột thế này em ơi !

    Hồ   Nôốc        1993


Bất đồng
                                   

Bực bội quá khi Ta đang nhốt lại
Kẻ nào đã trói buộc ước mơ Ta
Ngăn chợ cấm sông. Hút máu người ngu dại
Bốc lột tận xương. Gây cuộc sống bất hoà
*          *          *
Địa chủ , Cường hào sống lại rồi
Cậy quyền cậy thế khổ thân Tôi
Miệng bảo hộ mà tay bốc lột
Vơ vét tài nguyên, chiếm núi đồi
*          *          *
Lên rừng bị cấm , ra biển ngăn
Xa quê phải có giấy làm ăn
Tiền công ích , ai cũng phải đống
Sáu mươi nghìn không có gây khó khăn.
*          *          *
Dày đặc cướp đường đứng chặn xe
Van xin tha thứ chẳng thèm nghe
Đùi khoang kiếm tiền sao quá d
Ai  khổ mặc ai ? Hắn cho què


Hồ  Nôốc  2007.


 
Cướp Đông Hà

Đời tôi tàn tật cụt một tay
Đi buôn không vốn phải mướn vay
Năm mươi đôi dép, tịch thu hết
Giờ đây phải thơ thẩn ăn mày.

Chồng cụt vợ què thiệt lạ thay
Cộng ba con nhỏ mới đắng cay
Thẩn thơ đi tìm đòi cuộc sống
Đòi cấp trên.ơi! chẳng ai hay.

 Hồ Nôốc   1986                                   .              .                                                                                         
                       
                                                                                             

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHUYỆN THÁI KỲ

Thái và Kỳ, cách nhau dòng Lý Hải.                 
Hai bờ Bắc Nam. Đâu phải là xa ?                   
Thái là gái Bắc, Quê nhà                              
Nam Kỳ bộ đội, vừa qua trở về.                        
                                                         
Tình cờ gặp, say mê trò chuyện.                         
Lời thề nguyền lưu luyến yêu nhau.          
Cùng chung một cảnh khổ đau.      
Mồ côi cha mẹ. Quyết mau trưởng thành.         
                                               
Tha thiết yêu như cành với lá.                           
Như bống với hình. Như cá nước trong.      
Đẹp  sao? ưng ý, ưng lòng.                              
Cánh diều gặp gió, rượu nồng mới say.         
                   
Tình yêu ấy mỗi ngày khăng khít.                  
Sài Gòn- Đà Nẵng là dịp bán buôn.                 
Anh em cùng thể đi luôn.                                
Từ ngày hôm ấy vui buồn bên nhau.              
         
Nào ai rõ ? trầu cau giao kết.                
Thái trãi lòng Kỳ hết còn đâu ?                        
Bắc Nam cản trở nhịp cầu.                               
Thái không lường được chiều sâu của Kỳ.   
         
Giờ đây tình chia ly đôi ngã.                         
Dòng Lý Hòa, đò đã đợi ai ?                       
Dừa xanh in bống quả sai.                             
Thề nguyền thuở  trước nhạt phai mất rồi.   
         
Một năm trời chảy trôi rồng rã.                    
Sinh con trai. Thái đả khổ thay.                 
Phần không chổ dựa thiệt gay,                         
Lấy đâu tiền bạc tháng ngày nuôi con.         
                   
Nỗi  u  uất đang còn vương vấn.                   
Ngoài xóm chòm bình luận điếc tai.               
Anh em sĩ nhục miệt mài.                              
Thái thêm tủi hỗ,đêm ngày khổ tâm
         
Nhưng không thể âm thầm im lặng
Bà con ta cố gắng chung tay
Góp gió làm bão lúc này
Nam kỳ thất bại,đắng cay cúi hàng

Già đến trẻ nghe càng căm giận
Đứa con sinh, kiếp phận không cha
Người xem chỉ thoáng sơ qua
Chắc cũng hiểu được đó là con ai?

Nhưng mà Kỳ một hai cương quyết
Cùng với Liễu tha thiết bên nhau
Hôm nay nhân lể trầu cau
Thái nghe tin được,họp mau họ hàng

Bà con đến rộn ràng sôi nỗi
Họ kéo về đường lối khá đông
Hàng trăm một dạ một lòng
Phản đối kịch liệt.trận dông sấm rền

Đám bỏ trầu trở nên thất bại
Chuyện Liễu Kỳ dừng lại nơi đây
Trong lúc căng thẳng thật gay
Tiếng tăm đồn đãi,gió bay xa gần.

Chuyện Thái Kỳ ta cần ghi nhớ
Rất khổ đau,cản trở hai bên
Hỡi ai phận gái chớ quên
Bài thơ tôi viết cất lên cho đời

Trách anh Kỳ lỡ lời mà bạc
Phận làm trai tàn ác vong điêu
Lợi dụng trong lúc tình yêu
Bịp lừa cô Thái phải chiều ý ngay.

Trách cô Thái tham trai sắc đẹp
Phận làm gái loạn phép tự do
Trãi lòng tất cả không lo
Giờ đây như một con đò lênh đênh

Sông Lý Hòa ấm tình chung thủy
Hai bờ Bắc Nam chung ý,chung dòng
Biết bao đôi lứa vợ chồng
Hôm nay đều được thành công đậm đà.

Tôi viết bài thơ ca mong ước
Chuyện Thái Kỳ đi trước làm gương
Bỡi vì tình cảm yêu thương
Cho nên Thái lỡ bước đường sa cơ

Chị em giành ít thì giờ
Về đây mà đọc bài thơ Thái Kỳ.

                  Hồ Nôốc  1982
                
                                                                        
                                                                     .

                                                                                                    

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vài hình ảnh gia đình










  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS