Cơn gió Lào mang lữa về làng ta
Giục giã mọi người mau ra biển tắm
Già trẻ gái trai rộn ràng đông lắm
Chẳng thẹn thùng, thả thoai mái tự do
Thật đáng thương cho cả một đàn bò
Cứ hoảng loạn tìm bống râm chẳng được
Môm há hốc kêu bê bê khát nước
Gọi chủ mình,xin cây lá náu thân
Điện mất thường xuyên chẳng nhớ mấy lần
Quạt giấy quạt mo,hôm nay trúng quả
Cả làng cùng van, “sao ông trời nống quá”
Bắt vợ mình nấu cơm củi đáng thương
Con mực nhà tôi nhịn đói thất thường
Cơm thì chê,cứ đi nhai lá cỏ
Lưỡi le dài, thật tội nghiệp cho nó
Bọn trẻ thơ nống nảy cũng nhác chơi
Cơn gió Lào quái ác rứa ai ơi!
Giải khát giá tăng,mọi nơi mất điện
Đá lạnh lên tay,giá ga đột biến
Rượu bia buồn,cứ bắt uống nước chanh
Gió Lào về đốt cháy hết cây xanh
Bà bán rau chiều nay cũng bị héo
Giá đả giảm hơn hôm qua chút tẹo
Vẫn ế hàng mang về lợn được no
Cả làng ta mệt mỏi lại ngồi lo
Đêm đả về khuya mà không ngủ được
Các chậu hoa van làng khát nước
Vươn tay quờ, trong có giọt sương rơi
Cuộc sống đảo lộn kêu cứu khắp nơi
Đừng về nữa,gió Lào ơi! Đừng nữa
Này nghành điện, cũng đừng nên chơi kiểu rứa
Làm cho đời thêm giận dỗi mà thôi.
Hồ Nôốc 7 / 5 / 2010






0 nhận xét:
Đăng nhận xét