RSS

Hạn tháng chín

Tháng chín ơi ! Gian nan vất vã,
          Xa quê hương, lại quá nhớ thương.
          Đời ước mơ. Anh phải lên đường,
          Tìm cuộc sống  ấm no, đầy đủ.
                   -        -        -
          Những lúc buồn, anh đang tranh thủ.
          Viết bài thơ, kỷ niệm không quên
          Biên giới cheo leo đồi dốc anh lên
          Toàn trấn lột, theo bên bắt nạt.
                   -        -        -
          Ơi ! Biết bao thú rừng lừa gạt,
          Tụi côn đồ. Phiêu dạt bám hông
          Sao lay nổi ? huyết khí tấm lòng,
          Anh vững bước. Mà không run sợ.
                   -        -        -
          Xa quê hương, nhớ con thương vợ
          Ngày ra đi, mong ước trở về
          Được tình nồng, ấm áp xóm quê
          Được mân mê vợ con mãi mãi
                   -        -        -
          Ơi bánh xe ! Sao không dừng lại ?
          Bởi thối hàng, buộc phải ra đi
          Ngày hai lăm vừa đúng thời kỳ
          Quên công Cha. Cũng vì không kịp.
                   -        -        -
          Thuyền nhổ neo, sao không trúng dịp
          Để cho Ta, ân hận bụng hoài
          Pháo nổ giòn, mặc kể việc ai ?
          Anh tìm kiếm. Nhìn về hướng vợ.
                   -        -        -
          Phút cuối cùng, để cho đỡ nhớ
          Mắt liếc nhanh hai đứa con trai
          Xao xuyến thương, nước mắt chảy dài
          Máy giòn giã. Thuyền miệt mài rời bến.
                   -        -        -
          Một ngày đêm. Thuyền Anh sắp đến,
          Xa đất liền yêu mến. Ngang Hải Vân
          Cơn cuồng phong đe dọa quay vần
          Gío gào thét. Ầm ầm sống vỗ.
                   -        -        -
          Ơi em hỡi ! Cuộc đời mãi khổ
          Mưa dông khua, thuyền gỗ chơi vơi
          Giận dỗi ai ? Mà hung thế ông trời
          Nhưng đội hình vẫn không rời thế trận.
                   -        -        -
          Gío tăng cấp. Biển càng căm giận.
          Ba thuyền lớn bám sát vào nhau
          Thuyền Anh Dính bé nhỏ dắt sau
          Không cân sức để mà chống chọi.
                   -        -        -
          Qúa nguy hiểm. Mà không giám nói
          Bạn thuyền viên, tài giỏi gì đâu ?
          Mặt xanh lè. Vì quá lo âu,
          Miệng than vãn, chuyến đi không may mắn.
                   -        -        -
          Tổ thuyền anh Phụ. Chẳng ai ? khỏe mạnh.
          Gồm hai Lộc Hiếu. Hạnh kề bên.
          Ơi Thông hề ! Có thể nào quên,
          Và Keo Vật. Cái tên cường bạo.
                   -        -        -
          Ơi con Cốc ! Răng Mi tinh xảo.
          Mang ba lô, kiêu ngạo cồng lưng.
          Mi to mõ. Trố mắt nói chừng
          Cái bụng lớn, chứa đầy phân tạp
                   -        -        -
          Mặt lai khỉ. Bất tài hợp pháp,
          Răng cá Nốc, nghiến nát cắn câu.
          Bắt được Mi. Tao cắt thủ đầu
          Đấm vào bụng, thõa lòng căm ghét.
                   -        -        -
          Nhưng làm sao tả cho được hết,
          Thảo, Lợi , Hà. Con gái đã say
          Số đàn em, trong những lúc này.
          Đều  ọ  ọe , lung lay lẫn trốn.
                   -        -        -
          Cuộc hành trình, thật là nguy khốn.
          Ngày 26 đến đảo Sơn Trà,
          Đà Nẵng thân yêu. Sứ sở xa
          Cù Lao Chàm. Quê nhà ngủ trọ.
                   -        -        -
          Trong đêm vắng. Sao không gặp Hòn Cỏ ?
          Phút bàng hoàng, thấy rõ nhớ nhung.
          Nhớ Bố Gìa, sức yếu tột cùng.
          Nhớ vợ con, hình dung bống dáng
          Hình như thấy trong mơ mang máng
          Tình Anh em ruột thịt quê hương.
                   -        -        -
          Mà tổ thuyền có sẵn tình thương.
          Lũ con trẻ, vấn vương quấn quýt.
          Nhưng làm sao ? Bằng anh em ruột thịt.
          Cơm hai bữa, có rượu uống giải khuây.
                             -        -        -
          Đến Quảng Ngãi. Trời tối đen mây
          Trà Bồng trong đêm nay hy vọng.
          Sáng 28 thuyền lại vượt sống,
          Rời đất Quảng. Anh lại ra đi.
                   -        -        -
          Trời trong xanh, biển biếc thầm thì.
          Thôi thúc đoàn, ước mơ phía trước.
          Ta đã đi, không bao giờ chùn bước
          Cù Lao Chàm. Non nước đẹp biết bao.
                   -        -        -
          Có ai không ? Mà chẳng hỏi, chẳng chào.
          Hoàng hôn xuống. Thuyền thả neo ngủ lại
          Đêm cuối tháng. Cô đơn và sợ hãi
          Hảy ngũ đi. Giao số mạng cho trời.
                   -        -        -
          Cho giấc mơ thả giữa biển khơi.
          Sáng ngày mới, anh lại rời sứ lạ.
          Đến Nha Trang, mừng vui thông thả
          Vô đến đây, cũng đả yên lòng.
                   -        -        -
          Nhộn nhịp tàu thuuyền. Em biết không ?
          Khách sạn đứng. Thiên nhiên ban tặng
          Cho anh gửi tình yêu sâu nặng
          Vào Nha Trang, vì vội quá, em ơi !
                   -        -        -
          Thoáng một chút, anh đả xa rời.
          Để lại trong anh mối tình da giết.
          Bốn giờ chiều, đến quê Phan Thiết.
          Mũi Né đây ! Vui biết là bao
                   -        -        -
          Gặp Đồng Hương mời mộc hỏi chào.
          Mà anh thấy trong lòng rộn rã.
          Sực nức thơm, một mùi tôm cá.
          Chén rượu Quê vui cả nhà Anh Linh.
                   -        -        -
          Vợ chồng Anh có vẻ tận tình.
          Họp mặt Đồng Hương mình đầy đủ.
          Bao nhiêu năm. Hôm nay đoàn tụ
          Chúc sức khỏe. May mắn làm ăn.
                   -        -        -
          Rượu hết chai. Anh phải lui nhanh,
          Cùng Anh Bẻng. Đi tìm cháu Lực
          Tình Cậu cháu, hôm nay tỉnh thức
          Mặn mà hơn, ấm áp hơn xưa.
                   -        -        -
          Tâm sự hoài cho mãi tới khuya,
          Mà xao xuyến, không thể nào rời được.
          Thôi đành lòng, cậu cháu xa bước
          Anh về thuyền, đứng ngước thẩn thơ.
                   -        -        -       
          Bỗng gặp anh kết nghĩa bất ngờ,
          Tình đằm thắm, như mơ mà thật
          Ơi anh em ! bao năm xa cách.
          Phút ngỡ ngàng. Nước mắt cầm sao ?
                   -        -        -
          Ôm lấy anh mà cứ nghẹn ngào.
          Như nam châm dính vào thanh sắt.
          Rồi chia tay, ruột đau như cắt.
          Sáng mùng năm. Kế hoạch tiếp đi.
                   -        -        -
          Vượt đoạn đường sống cả gian nguy.
          Qua Long Hải, đến Vũng Tàu sớm chán
          Những con tàu từ đất nước bạn.
          Họ vào ra, buôn bán rất đông.
                   -        -        -
          Cảnh tấp nập, như Vịnh Hạ Long
          Ghe đánh cá. Nhiều không kể xiết
          Một tai họa. Thật là khủng khiếp,
          Thuyền của Dính mắc cạn ngầm cầu.
                   -        -        -
          Bọn Công An giữ lại quá lâu,
          Nhờ thuyền lớn ông Cu kéo khỏi.
          A ! Vũng Tàu đẹp không thể nói
          Thanh phố chiều vẫy gọi trong mơ.
                   -        -        -
          Ồ ! Lạ chưa, chiếc thủy phi cơ
          Nằm dưới nước, ai ngờ bay được ?
          Anh đưa mắt nhìn lên phía trước,
          Cũng mơ hồ ao ước bay theo
                   -        -        -
          Nào không ai ? đoán cảnh hiểm nghèo,
          Đời lững lơ, cánh bèo trôi dạt.
          Khi nhớ nhung, anh ca. anh hát.
          Cũng chao mình, khao khát gió trăng
                   -        -        -
          Trong đêm thanh, em có hiểu chăng.
          Anh lại thấy em hằng mong nhớ.
          Bỗng rùng mình, tiếng la kinh sợ.
          ‘Cứu mẹ con Tôi. Mau cứu con Tôi.
                   -        -        -
          Mẹ con Quyên, bị té đuối rồi.
          Bơi thúng theo, kịp thời vớt được.
          Thật là may, nhưng mà uống nước.
          Chẳng an lòng mỗi bước đường xa.
                   -        -        -
          Đời đói nghèo, gian khổ bôn ba
          Vượt biển lớn. Mười ngày qua chưa đến
          Cửa Dầm Láng . Ai thương ? ai mến ?
          Dòng Cửu Long, bờ bến ai mơ ?
          Ai yêu ? Ai hẹn, ai chờ ?
          Để anh buông thả vần thơ theo dòng.
                   -        -        -
          Ba ngày trời, ngược sông ngắm cảnh.
          Ơi Hậu Giang ! Ta nhắn vài câu,
          Ghe hàng dừa chuói về đâu ?
          Cần Thơ , Sa Đéc tình sâu đợi hoài.
                   -        -        -
          Ơi An Giang ! Nếu ai ? lở hẹn.
          Lòng anh say, kéo kén giăng tơ.
          Mỹ Tho . Đồng Tháp đợi chờ.
          Hôm nay anh đến Cần Thơ đây rồi !
                   -        -        -
          Ngược dòng trôi. Anh ngồi quan sát.
          Hàng đước dừa bát ngát xòe tay,
          Ngỡ ngàng sông nước, mà say.
          Nhà sàn, ghe máy thẳng ngay sân nhà.
                   -        -        -
          Chào cô em ! thật thà chất phát.
          Cầm cần câu hống mát bống cây.
          Em ơi ! Anh hỏi câu này ;
          ‘Đường về Rạch Gía. Tối ngày đến không ?
                   -        -        -
          Ơi cô em! Ững hồng đôi má,
          Cầm chèo bơi, sao quá thạo thông.
          Đoán chắc, em vẫn chưa chồng
          Quê hương Đồng Tháp mênh mong bập bềnh.
                   -        -        -
          Mười ba ngày, lênh đênh sống nước.
          Tối mùng tám, mới được lên bờ
          Rạch Gía anh mọng, anh mơ.
          Hôm nay thỏa nỗi mong chờ bấy lâu.
                   -        -        -
          Anh bâng khuâng, đêm thâu, không ngủ
          Trách cuộc đời, lam lủ gian truân.
          Cùng trời, cuối đất hanh quân.
          Ấm no, hanh phúc, mùa xuân đâu rồi ?
                   -        -        -
          Hạn tháng chín, than ôi ! đành chịu
          Cảnh thối hàng, vướng víu bên lưng.
          Nghĩ mà buồn tủi, rưng rưng
          Kiếp người sao khổ, quá chừng em ơi !
                   -        -        -
          Cơm hai bữa, anh thời bõ vắng
          Cảnh bán dông, gánh nặng trên lưng
          Thương con, nhớ vợ quá chừng
          Tình Nam nghĩa Bắc. Em đừng cười anh.
                   -        -        -
          Ơi tuổi ngọ ! Rừng xanh lắm thú                    
          Ngựa đường xa, lối củ nhớ về.
          Mùa đông, miền Bắc tái tê.         
          Miền Tây nắng cháy, đồng quê rực hồng.  
          Ơi miền Bắc con trong vợ nhớ
          Ơi miền Nan anh nhở thối hàng
          Hai vai gánh nặng anh mang
          Nhớ nghe em,chớ phụ phàng thủy chung

          Xa quê hương vô cùng buồn tủi                 
          Hàng vạn dặm, sông núi vượt qua.
          Trở về thăm lại bố già
          Quê hương yêu dấu, Lý Hòa không quên

Hồ Nôốc  1992

                                                          

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét