RSS

Nhớ

                                       Ở miền Tây Anh nhìn ra Bắc,
                                       Xa cách dằng giặc mấy núi sông.
                                       Hai quả tim, luôn luôn thầm nhắc
                                       Hảy sắt son chung giiữ một lòng.
                                                    -       -           -
                                       Mặc cho gió rét với mưa đông,
                                       Anh biết giờ đây, Em vẫn trong.
                                       Ước gì Anh mang ra hơi ấm
                                       Chia đủ Bắc Nam chút nắng hồng.

                                                                                           Hồ   Nôốc .
                                                                                                Rạch Gía…..12/ 12/….1994..
                                                                                                                                          
                                                                                                                                 
                                                       Nhớ em


                                         Ơi hòn Sơn ! ngóng về Rạch Gía.
                                         Anh ra đi nay đã mấy ngày
                                         Hòn Sơn Em hỡi có hay
                                         Sao Anh nống ruột thế này em ơi !

                                                                                                Hồ   Nôốc        1993



                                                Bất đồng
                                   

                                    Bực bội quá khi Ta đang nhốt lại
                                    Kẻ nào đã trói buộc ước mơ Ta
                                    Ngăn chợ cấm sông. Hút máu người ngu dại
                                    Bốc lột tận xương. Gây cuộc sống bất hoà
                                                *          *          *
                                    Địa chủ , Cường hào sống lại rồi
                                    Cậy quyền cậy thế khổ thân Tôi
                                    Miệng bảo hộ mà tay bốc lột
                                    Vơ vét tài nguyên, chiếm núi đồi
                                                *          *          *
                                    Lên rừng bị cấm , ra biển ngăn
                                    Xa quê phải có giấy làm ăn
                                    Tiền công ích , ai cũng phải đống
                                    Sáu mươi nghìn không có gây khó khăn.
                                                *          *          *
                                    Dày đặc cướp đường đứng chặn xe
Van xin tha thứ chẳng thèm nghe
Đùi khoang kiếm tiền sao quá d
Ai  khổ mặc ai ? Hắn cho què
                                                        Hồ  Nôốc  2007. 


Cướp Đông Hà

Đời tôi tàn tật cụt một tay
Đi buôn không vốn phải mướn vay
Năm mươi đôi dép, tịch thu hết
Giờ đây phải thơ thẩn ăn mày.

Chồng cụt vợ quề thiệt lạ thay
Cộng ba con nhỏ mới đắng cay
Thẩn thơ đi tìm đòi cuộc sống
Đòi cấp trên.ơi! chẳng ai hay.

                                 Hồ Nôốc   1986                           .              .                                                                                         
                       
                                                                                                                  

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét