Hoàng hôn buông. Anh trên biển cả
Biển bốn bề, biển đả yêu Anh.
Biển và trời, dấu một màu xanh.
Gío thoảng nhẹ, rước trăng lên khỏi nước.
* * *
Ồ ! Huyền ảo. Anh từng mơ ước
Cá hàng đàn, té nước bống trăng
Mây thẩn thơ níu áo chị Hằng,
Anh lính trẻ, nhớ người yêu đang hẹn.
* * *
Cầm chắc súng. Bước đi rón rén.
Phú Quốc mười sáu đẹp biết bao
Gío nước hòa bản nhạc lao xao,
Mang hơi thở từ đất liền tâm sự.
* * *
Ơi Hải đảo là khu Căn Cứ
Đêm trăng tròn. Điện sáng lung linh.
Hàng trăm chiến sĩ đả hy sinh
Cho Phú Quốc hôm nay đẹp đấy.
* * *
Mùi mực tôm thơm ngon biết mấy,
An Thới ơi ! Cảng thuyền đến vui không ?
Ô tô đi về tận Dương Đông
Chợ nhộn nhịp, tấp nập khách qua lại
* * *
Tuy nhớ nhà. Nhưng lòng Anh mê mãi
Thả tâm hồn hòa nhịp với đảo xa.
Anh lặng nghe sống nước hát ca.
Tiêu, xoài, mít mời khách qua nếm thử.
* * *
Những du khách xa quê, bỏ xứ
Khi quay về, cũng phải mang theo,
Nào mực thơm, nước mắm gắng đèo
Về làm quà người thân quê củ.
* * *
Thôi đêm nay. Anh không thể ngủ
Cùng ánh trăng giữa biển làm thơ.
Thương cho ai ? Đang hẹn trong chờ,
Của Người lính ước mơ trở lại.
* * *
Xa Phú Quốc Anh xin gửi lại,
Chào con Tàu chiến Hạm thân yêu
Đẹp bốn bề sống nước thủy triều
Cuối biển biếc, biên cương đất Việt
* * *
Chào Tất cả. Xin chào tạm biệt !
Những người thân quen biết khỏe hơn
Chào Phú Quốc nghĩa nặng keo sơn
Chào Anh lính nhớ người yêu ở lại.
* * *
Khi xuống tàu. Lòng Anh nhớ mãi
Hẹn dịp nào Anh lại ra thăm.
Hồ Nôốc






0 nhận xét:
Đăng nhận xét