Mụ với Tôi là hai đối thoại,
Mụ nhìn Tôi vẻ đầy sợ hãi
Tôi là khách Mụ phải bói cho.
Coi tướng Tôi trong chốc lát đắn đo,
Với giọng Huế thăm dò Mụ hỏi.
‘Chú tuổi chi? xin chú cứ nói’
Tôi trả lời thầy Bói được nghe.
‘Là giáp ngọ Tôi chẳng dấu che’
Mụ liền vật hỏi sang tuổi vợ,
Để đáp nhanh ngay trong nớ
‘Chồng ngọ vợ tị, Tôi nhớ không quên.
Mụ quay nhìn quanh quẩn hai bên,
Miệng lẩm bẩm ‘ngọ ba mươi, tị ba mốt’
Quay đối mặt, Mụ liền hỏi nốt.
‘Chú thoát ly chắc mới trở về?’
Giọng tiếng Huế xem bộ nhà quê.
Thầy đoán trúng vì tay Tôi cụt.
Nhầm, nhầm rồi. Chỉ trong giây phút,
Lấy cái cặp, Mụ rút sổ ra,
Quyển sổ tay sờn gốc, sờn da,
Với bộ bài thật là thiệt mới.
Tôi hồi hộp chờ việc lam sẽ tới,
Bỗng núm tay Tôi, Mụ bảo xòe ra.
Vâng lời thầy Tôi cũng thiệt thà.
Vẫn giọng Huế ‘Răng chú học không đến chốn’
Bởi vì Tôi vốn là khiêm tốn,
Chỉ mỉm cười quyết vốn xem sao.
Được cái đà xuống dốc Mụ lao
‘Nếu gắng học thì bao tài giỏi’
Mụ nghe lõm anh Tôi có nói,
Giới thiệu Tôi hay làm văn thơ
Mụ nhìn Tôi nghi nghi, ngờ ngờ,
Rồi mò mẫm xóc bài cờ,Tôi bắt.
Theo động tác, Tôi nhìn qua khuôn mặt
Một ông thầy không quá năm mươi
Giám to gan bói số cho mọi người,
Để kiếm ăn qua ngày đoạn tháng.
Tôi căm ghét nhìn vào hình dáng
Muốn chửi ngay đích đáng lúc này
Nghỉ mà thương may thiệt là may.
Tôi nhớ đến quê hương xứ Huế
Phong cảnh đẹp, nên thơ đến thế.
Có kẻ lười lén lút nhọ nhem
Những con sâu tìm bống tối đên
Phải bắt nó sống quen ánh sáng.
Tôi bắt nạt, khôn hồn liệu mạng
Phải bỏ ngay cái thói biếng lười,
Cái mặt mo của Mụ năm mươi
Còn sức khỏe làm ăn dư đủ
Mụ run lên . Vâng dạ thưa chú,
Thôi từ nay Em phải bỏ nó đi
Trong phút giây hoảng hốt một khi,
Miệng lẩm bẩm. Dạ thưa Em xin bỏ.
Hồ Nôốc 1979






0 nhận xét:
Đăng nhận xét