Ai đi qua cửa hàng sông Lý,
Nhớ đinh ninh chuuyện kể cô Xê .
Trốn vào Nam, nay chẳng trong trở về,
Đã để lại cho xóm quê sững sốt.
Có những kẻ, tức điên như lữa đốt,
Họ nói : ‘Bắt được Xê thì xé xác hắn ra’.
Vuốt giận đi, tôi viết thơ ca,
Để ghi nhớ, quê nhà lưu mãi.
Đất Lý Hòa. Thiếu gì con gái.
Nhưng. Xã giao chọn liệt sĩ, mồ côi,
Vì họ đả hiến dưng cả cuộc đời.
Để giành lại ngày nay đẹp đẻ.
Dạo ây cô Xê đang còn trẻ
Chừng hăm ba, hăm bốn gì thôi.
Da ngăm đen, tầm sắc chẳng cân đôi
Nên trai làng quê Tôi, ra vào ít quá.
Và mặt khác, Xê thiếu về văn hóa.
Nên cửa hàng giao bán thứ linh tinh.
Xê tự hào với bản thân mình,
Được xã hội quan tâm đầy đủ.
Rất xứng đáng với tin thần phục vụ.
Lại thêm khôn, cư xữ ngọt ngào,
Cửa hàng nay nhiều thứ vải mới sao ?
Nên dạo này, Xê ăn mặc xinh thiệt.
Dù để ý, nhưng ai hiểu biết,
Từng bước đi, từng chi tiết sâu xa.
Kẻ gian đã lợi dụng yêu cô Ta,
Đêm lén lút, vào cửa hàng tìm hiểu.
Gả thanh niên, đẹp trai chẳng thiếu.
Làm cho Xê dần yếu, mê say.
Những đêm đông, gió rét cống tay,
Đôi trai gái, càng đắm say trong giấc mộng.
Được đề phòng một cách nhanh chống.
Nên kịp thời bắt được kẻ gian.
Theo lời khai của gả to gan,
Thuộc quê quán xã nhà Thanh Trạch.
Riêng cô Xê thì tràn đầy nước mắt.
Đả muộn rồi, còn cách nào đâu ?
Ngày tháng trôi, bao thất vộng buồn rầu.
Xê rời khỏi cửa hàng từ ấy.
Những thiếu sót cô Xê ta thấy.
Chuyện gái trai biết mấy sai lầm,
Tạo cơ hội cho kẻ gian thâm,
Là hậu quả, sai vấn đề tầm trọng
Vì đói nghèo, bám theo cuộc sống.
Nên cấp trên, mở rộng cho dân,
Việc đi kinh tế mới, đang cần.
Là cơ hội, đến gần trúng dịp,
Xê suy nghỉ, phải làm sao cho kịp,
Đánh một quả, chuồn trốn thật xa.
Kẻ bị lừa, tìm chẳng thấy cô Ta,
Họ nổi giận, bầm gan lộn ruột
Hỡi ai mất ! Đắng cay cố nuốt.
Tôi làm bài ca, thông suốt thật hay,
Nếu bắt được, thì xé xác Xê ngay.
Hồ Nôốc 1982






0 nhận xét:
Đăng nhận xét