Chúng Tôi lại đến đây !
Những nạn nhân mất chân, mất tay,
Hoặc thiếu hụt đi của một phần thân thể.
Ai gieo cho đời đau thương đến thế
Chất độc da cam bóp méo cả trái cây
Ai gây chiến tranh, mang bom đạn Mĩ đến đây
Để Việt Nam hôm nay thêm gánh nặng.
Chiến tranh đả lùi xa trong dĩ vãng,
Đâu đó vẫn la kêu thảm khóc xót xa.
Vết thương lòng còn động mãi trong Ta.
Những chân tay dã và những chiếc xe lăn,
Nó muốn gào to. Ai gây tội ác ?
Có những búp măng non thẩn thờ ngơ ngác.
Mà chẳng còn hí vọng ước mơ.
Đui, què, mẽ, sứt . Cả ngố đến dại khờ,
Đều bị màu da cam hành hạ.
Ơi Việt Nam ! Dân tộc Ta bé quá,
Mà chịu bao tấn đạn, tấn bom.
Chiến tranh không còn. Đau thương mãi còn,
Di chứng tật nguyền héo mòn dai dẳng,
Để cho Ta hôm nay thêm gánh nặng.
Nhờ cộng đồng , cố gắng giúp chúng Ta.
Cảm ơn lòng hảo tâm khắp mọi nhà,
Để ngày 18 / 4 được đi vào trang sử.
Người khuyết tật hôm nay vinh dự,
Xóa bỏ mặc cảm, vươn tới ước mơ xa
Tất cả hân hoan mừng hội nghị về nhà
Để khuyết tật xóa bớt đi mặc cảm.
Hồ Nôốc 2010.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét