Đất Lệ Thủy nào thiếu gì ? con gái
Lý Hòa hơn mà Anh phải đam mê
Khi yêu nhau,Anh không ngại vụng về
Mà chỉ biết đất lành chim đậu.
* * *
Bạc với Mẹ Cha nào ai ? có thấu
Tình Núi Sông cũng phải lìa xa
Về với Em, no đói sống mặn mà
Để thoát cảnh bùn đen và cày cấy.
* * *
Anh yêu Em là yêu như vậy.
Lúc khó khăn gian khổ luôn ở bên.
Khi gió gặp diều, cuộc sống đi lên
Phần chồng vợ thiệt hơn, anh không nghỉ.
* * *
Vì hạnh phúc, anh luôn tận tụy.
Việc nhà mình, nội trợ có anh lo.
Em khôn ngoan tính toán giỏi, đắn đo
Vì lợi thế,nên tự do thoải mái.
* * *
Lúc chiến thắng, cũng có lúc thất bại,
Bát trong kiềng lộn xộn va vào nhau.
Có sướng vui, tất phải có khổ đau
Có khôn dại, mới rút ra bài học.
* * *
Đêm năm canh. Anh luôn luôn trằn trọc
Gan Em lì, to lắm Huấn ơi !
Gía như Anh là đất, Em là trời
Để Anh nằm dưới, Em nằm trên thì hợp.
* * *
Nhà luôn canh chỉ hai mái lợp
Có lẽ nào ? con khổ bởi mẹ cha.
Không có đàn ông thì thấy vắng nhà,
Không có đàn bà, thì nhà quạnh bếp.
* * *
Ngày lại ngày, cô đơn sắp xếp
Cả cô Mâm nằm ẹp dưới xó tường.
Hai tô cơm, hai cha con hành hương,
Dưới mệ Thống cũng hai tô hành hạ.
* * *
Em ra quán mệ, ngồi ăn khéo quá
Anh ra quán mụ Tâm, đè nốt vài quai
Em có võ, thì Anh có tài,
Thiên hạ ngồi cười, cười ai Em nhỉ ?
* * *
Đôi chúng Ta, cố tình hay vô ý,
Bỏ hai con ngoan, thiếu hụt tình thương
Sau lớn khôn, nó tỏ, nó tường.
Nó oán ai ? Nó hờn ai ? Lẻ phải.
* * *
Chưa muộn đâu ? vẫn còn thoải mái
Cho con Mình liền mẹ, liền cha
Mọi vấn đề của hai chúng ta,
Là liều thuốc, bài học nhằm bổ ích.
Hồ Nôốc 1999






0 nhận xét:
Đăng nhận xét