Tui lăn lộn với thằng Mĩ chín năm
Mất một chân, thật là cực khổ
Chẳng bằng mười lăm năm Tui tủi hổ
Chống quan tham, mà dù lộng dấu che.
- - -
Ông bức xúc, ngồi kể chuyện tôi nghe
Nào chuyện bán đất, nào thương binh rởm
Vợ chồng chủ tịch In, thật ghê gớm
Hai lần đạo ngũ được làm quan.
- - -
Huân chương chiến công vợ In làm gian
Vợ In không hề tham gia du kích
Dân Quảng Phúc đều biết ông chủ tịch
- - -
Ông vừa kể vừa khen đời đổi thay
Như chuyện Thạch Sanh-Lý Thông thuở ấy
Ông thật thà như Lão Nông đến vậy
Tại sao ? đời lại bạc nghĩa bỏ quên.
- - -
Đôi mắt hiền từ bốc lữa cháy lên
Bộ long mày trên bảy mươi khát vọng
Cái chân cụt vẫn chèo vẫn chống
Huyện, tỉnh, Trung Ương.Tui đi hết cả rồi.
- - -
Tôi xin ông giao bộ hồ sơ cho Tôi
Ông nhìn Tôi rồi nghi ngờ nói tiếp
Bữa trước có Tay phóng viên về làm việc
Tui giao hồ sơ, Hắn biến mất tiêu.
- - -
Nghe ông nói, Tôi xót xa bao nhiêu
Thương cái lưng cồng mười lăm năm lặn lội
Chống quan tham lũ bè mốc nối
Đến hôm nay, sức ông kiệt héo dần.
- - -
Ích lợi là của nước, của dân
Tại sao? kẻ chức quyền lơ bỏ
Bọn quan tham xã Quảng Phúc nằm đó
Lộng hành, nhũng nhiễu ô dù che.
- - -
Cốc kêu Trời. sao Trời chẳng chịu nghe?
Mây mưa ơi! về đây làm lũ lụt
Cho dân Quảng Phúc được nhờ đôi chút
Ông Trời ơi! Công bằng vụt biến đâu ?
Hãy về đây tiêu diệt lũ mọt sâu.
HồNôôc tặng ông Dưỡng ở
Quảng Phuc 2009






0 nhận xét:
Đăng nhận xét