Khốc hổ ngươi, cười ra nước mắt
Tôi viết bài thơ tóm tắt sơ qua
Chuyện rằng ; ở xóm Thượng Hòa
Dông mưa nổi loạn, trong nhà Ông Ngâu.
* * *
Mão là cô con dâu vợ trẻ
Thắng là con trai đẻ của Ông
Duyên may dây nối vợ chồng
Trăm năm trọn vẹn. Trao lòng cho nhau.
* * *
Đạo làm dâu. Trước sau cho tốt
Nhường mẹ chồng, lời một tiếng hai
Câu ca ngày trước không sai
Nước tức bờ vỡ. Đố ai cúi hàng.
* * *
Bề trên ở nỏ kỷ càng
Cho nên bề dưới, bộn bàng mây mưa
Ông gia tàn ác không chừa
Gặp dâu mồm mép chẳng vừa tí mô
Hai bên hỗn loạn điên rồ
Ông bà tan nát, mã mồ bới lên.
Sinh con ai chẳng muốn nên
Ông nói không nhớ lại quên mất rồi.
‘ Thằng Thắng, con Mão của Tôi
Đấu lòng. Tôi sẻ đắp bồi xây cao’
Nay thì sự việc ra sao?
Âm mưu bịa đặt, ghi vào trong tim.
Bắt gà, Ông giết lặng im
Đi mời thầy cúng thả chìm quái ma.
Thương thay cho một đôi gà
Đang còn thơ dại, rứa mà chết oan.
Hờn căm đến tận ruột gan
Đuổi luôn thằng Thắng khỏi bàn tay Ông.
Thế là hết nhớ, hết trong.
Thắng không chổ dựa. Vợ chồng dìu nhau
Nói sao hết cảnh khổ đau
Thiếp chàng bàn bạc. Ra sau lưng lòi
Chàng thì làm lán dựng chòi
Thiếp thì làng chợ, tìm tòi quýnh chân.
Nay chàng chẳng có việc mần
Lợi dụng dông bão. Chàng lần làm đêm
Vại chum mất mát nhiều thêm
Gà choai bắt gọn, nhốt êm mấy lồng
Anh Chậy cảnh giác đề phòng
Rình bắt con cáo đuôi bông nằm vùng.
Bà con nên hiểu cho cùng
Ông Ngâu miệng nói hãi hùng cao xa
Đáng người bực mẹ, bực cha
Ghét con bỏ phí. Nhưng mà giống ai?
Cha truyền con nối không sai
Âm mưu hiểm độc, con bài ông Ngâu
Bây giờ chối kãi đường đâu?
Còn nào mặt mũi, cất đầu lên đi
Chao ôi nhục nhã thế ni
Cô Luông ngày ấy cũng vì miệng ông
Thước này đo tận đáy sông
Nhưng không đo được cái lòng người ta.
Chuyện rằng; ở xóm Thượng Hòa
Dông mưa nổi loạn, chuyện nhà ông Ngâu.
Hồ Nôốc 1980






0 nhận xét:
Đăng nhận xét