Dã tràng đào vàng trong cát trắng
Trâu đàn hỳ hục lặn ngọc trai
Chẳng kể sống to hay mưa nắng
Kiếm được bao nhiêu ? cứ lặn hoài.
* * *
Du khách leo lên lưng trâu hỏi
Lòa xỏa trâu thở, thèm trả lời.
Cua ốc cắn mồm đau, không nói
Nhờ sống gỡ giùm, sống lặng chơi.
* * *
Thần tượng linh thiêng đứng ban phúc
Mênh mong biển biếc vẫn cầu kinh
Đằng đông tiếng mõ nhịp lục đục
Khói nhang nghi ngút tựa sân đình.
* * *
Ai tạc bức tranh quá diệu kỳ
Khách đến quay phim chẳng muốn đi
Đặc sản gì đâu ? Nghêu sò ốc
Bia uống mấy lon, say nằm lì
Hồ Nôốc 2010
CÁT VÀ TRĂNG CHÂN QUÊ
Cát trắng đêm thanh mặc áo vàng
Cũng vì chị Hằng quá dở dang
Tô phấn son lên mặt của cát
Duyên tình đêm vắng, nặng cũng mang
* * *
Nếu ai?đã đi trên mình cát
Ken két như lời hát theo sau
Biển xanh êm, ru hời dịu mát
Lăn lô trên cát, để thương nhau.
* * *
Cát hòa nước trộn, ta nắn hình
Hươu Hạc voi vật quá thông minh
Phố cổ nguy nga, phật hay tượng
Mà sao đứng đó cứ lặng thinh
* * *
Lòng cát trong trắng như pha - lê
Thương nhau giữ trọn mãi lời thề
nhà máy thủy tinh đang chờ cát
Mà cát cùng trăng mãi say mê.
Hồ Nôốc 2010






0 nhận xét:
Đăng nhận xét