RSS

một năm tròn con vắng mẹ

Ơi trái đất ! Mi tròn hay mi méo.
Mà quay nhanh như thế Mẹ ơi !
Tính đến nay đả một năm trời.
Con vắng Mẹ mà rã rời thơ thẩn
*        *        *
Càng nhớ Mẹ. Lòng con càng ân hận
Gía như Mẹ còn, con kể buồn vui.
Giờ đây dòng nước mắt ngậm ngùi
Nuôi cay đắng, nếm mùi thảm hại.
                   *        *        *
Đêm năm canh, con nằm quành quại
Ba trăm sáu mươi ngày lại đến rồi,
Vòng khăn tang còn nặng lắm Mẹ ơi !
Có thể nào quên vơi đi được.
*        *        *
Để tưởng nhớ mấy mươi năm về trước
Công Mẹ thầy mỗi bước đường xa,
Nơi chôn nhau, cắt rốn sinh con ra
Với cảnh ngộ sao mà nghèo tụng
*        *        *
Những lúc đó con đang còn trong bụng.
Mẹ mang nặng, làng chợ đó đây,
Gánh trên vai khoai sắn rổ đầy
Phải luồn lách khi gặp Tây đón hỏi.
*        *        *
Có những lúc lo no chống đói
Hấp sắn khoai, cơm giành để mem con.
Đêm lạnh lùng chẳng chút ngủ ngon
Ướt phần mẹ, tỏa phần con hơi ấm
*        *        *
Lại những lúc trở trời cảm cúm.
Lo là lo nống lạnh cơn ho
Mẹ nâng niu, dũ dỗ hát hò
Hết bài này đến bài kia mà cạn giọng
*        *        *
Con có Mẹ là niềm hí  vọng
Bầu sữa tròn nuôi lớn các con
Công của cha như núi như non.
Nghĩa của Mẹ héo mòn vì trao trút.
*        *        *
Mong con lớn từng giờ từng phút
Dạy cho con, bập bẹ gọi Mẹ cha
Tập cho con chập chững trước sân nhà.
Lo cho con đến trường ăn học.
*        *        *
Ơi người Mẹ quản gì khó nhọc
Đến khi tuổi con đả trưởng thành.
Thời gian dài, đâu phải là nhanh
Con khôn lờn. Mẹ gầy già chẳng biết.
*        *        *
Phận làm Mẹ, suốt đời tha thiết
Lo tròn vuông và mãi miết yêu thương.
Dạy điều lẻ phải, chỉ đúng đường
Chuyên làm việc gì mà nhân đao

Mỗi tết về, Mẹ lo quần sắm áo
Bảy đứa con, nay còn sáu chị em
Hoàn thành trách nhiệm đáng là khen
Nội và ngoại cháu con đông đủ.
*        *        *
Bảy mốt xuân, không còn nghĩa vụ
Khi ra đi giành lại nỗi tiếc thương,
Cho đàn con, ân hận mải vấn vương,
Cho làng xóm tỏ tường  xao động.
*        *        *
Ơi biển cả rì rầm tiếng sóng
Để chia buồn san sẻ cùng ta.
Phải làm sao đáp ứng lời Mẹ Cha.
Cần học tập những thật thà và nhân đạo.
*        *        *
Luôn ghi nhớ những lời dạy bảo,
Mẹ an lòng bảy mốt cũng hiếm hoi,
Chẳng làm phiền con cháu mang thiệt thò.
Chỉ vì thế, mà lòng con ân hận.

          Hồ    Nôốc     năm 1991

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét