Ai đến đây xin dừng chân ghé lại
Quê hương tôi Lý Hải yêu thương
Hàng dừa xanh in bống xuống đường
Sông uốn khúc chạy về biển cả.
Biển quê tôi được mùa tôm cá
Biển thì thầm kể chuyện đại dương
Biển ầm ầm kể chuyện em Hường
Tuổi thơ trẻ, trong vòng mười tám.
Chiều ấy em chết thật thê thảm
Bởi một sự nhục nhã hay sao?
Không!nỗi đắng cay uất hận nghẹn ngào
Đả xô đẩy em vào chỗ chết.
Em để lại một bức thư vĩnh biệt
Ba mươi hai dòng,em viết rõ ràng
Một tờ giấy mà đầy chữ đôi trang
Vẫn không đủ, em xen vào bên cạnh.
Một hồn oan mà biết đường căn dặn
Anh đến nhà cùng tất cả chia buồn
Trời hôm nay gió rét mưa tuôn
Mà đám tang em người đông như hội.
Ngày đả qua rồi, đêm dày bống tối
Cầm bút này anh vội làm thơ
Chuyện này không phải là đơn sơ
Sợi ni-long đã thắt ngờ oan ôi!
Em Hường ơi!em chết rồi
Mẹ cha van khóc đứng ngồi không yên
Anh em tiếc nuối than phiền
Bạn bè mất một bạn hiền khốn thay.
Ai ơi! Có hiểu chuyện này
Dặm đường buôn Huế từ ngày em đi
Ả Sau cùng hẹn ả Chi
Kèm theo cô Mận tuổi thì khôn ngoan.
Em Hường ơi! Em chết oan
Dòng thơ anh sẽ soi làm sáng thêm
Nhà trọ xứ Huế qua đêm
Rút tiền Mận nói (riêng em dại khờ
Chị Sau ơi! Chị cất nhờ
Kẻo em lú ngủ) nào ngờ chẳng may.
Đêm tối qua, sáng một ngày
Sau la tiền mất mới gay quá chừng
Mận thì nước mắt rưng rưng
Thước nào đo được núi rừng hiểm sâu
Sông không lội, cá chạy đường đâu?
Nghi ngờ ai được dài lâu bốn người
Oan em thế đó Hường ơi!
Em ngồi van khóc. Ông trời nào hay
Công An làm việc thẳng tay
Viết xông biên bản, buộc ngay ký vào
Âm mưu ả Chi càng cao
Dúi Hường xé giấy, làm sao bây giờ
Thương em dại dột ngây thơ
Nghĩ suy nông cạn, nên giờ mắc oan.
Chồng Mận là một Công An
Đồng lỏa tra tấn còn làm nhục em
Bắt được tin. Bố vào xem
Ra đi ngày ấy, quyết đem em về
Ai ngờ ? cắt trở tàu xe
Cha con không gặp.Em dè chết oan.
Hoa Hường hé nở lại tàn
Để cho ông bướm muôn vàn tiếc thương
Hoa Hường là một tấm gương
Soi cho đời thấy con đường dây oan
Ai gây nên cảnh chứa chan
Cho ta đứt ruột,tim gan rụng rời
Chuyện này vang khắp nơi nơi
Trăm ngàn thương tiếc.Động lời xót xa
Em Hường ở xóm Nội Hòa
Tuổi tròn mười tám thiết tha quên mình
Sống không chịu nhục.Chết vinh
Mà tôi còn nhớ dáng hình thanh thanh
Đôi mắt nhạy cảm long lanh
Gặp tôi niềm nở hiền lành vui thay
Lý Hòa cảnh đẹp mê say
Bỗng dưng mưa đỗ cho ngày em đi.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét