Tháng chín ơi ! Gian nan vất vã,
Xa quê hương, lại quá nhớ thương.
Đời ước mơ. Anh phải lên đường,
Tìm cuộc sống ấm no, đầy đủ.
- - -
Những lúc buồn, anh đang tranh thủ.
Viết bài thơ, kỷ niệm không quên
Biên giới cheo leo đồi dốc anh lên
Toàn trấn lột, theo bên bắt nạt.
- - -
Ơi ! Biết bao thú rừng lừa gạt,
Tụi côn đồ. Phiêu dạt bám hông
Sao lay nổi ? huyết khí tấm lòng,
Anh vững bước. Mà không run sợ.
- - -
Xa quê hương, nhớ con thương vợ
Ngày ra đi, mong ước trở về
Được tình nồng, ấm áp xóm quê
Được mân mê vợ con mãi mãi
- - -
Ơi bánh xe ! Sao không dừng lại ?
Bởi thối hàng, buộc phải ra đi
Ngày hai lăm vừa đúng thời kỳ
Quên công Cha. Cũng vì không kịp.
- - -
Thuyền nhổ neo, sao không trúng dịp
Để cho Ta, ân hận bụng hoài
Pháo nổ giòn, mặc kể việc ai ?
Anh tìm kiếm. Nhìn về hướng vợ.
- - -
Phút cuối cùng, để cho đỡ nhớ
Mắt liếc nhanh hai đứa con trai
Xao xuyến thương, nước mắt chảy dài
Máy giòn giã. Thuyền miệt mài rời bến.
- - -
Một ngày đêm. Thuyền Anh sắp đến,
Xa đất liền yêu mến. Ngang Hải Vân
Cơn cuồng phong đe dọa quay vần
Gío gào thét. Ầm ầm sống vỗ.
- - -
Ơi em hỡi ! Cuộc đời mãi khổ






0 nhận xét:
Đăng nhận xét