RSS

MỘT THỜI LẠNG SƠN

Không thể chết xuân ơi !
Khi mở mắt thấy đời
Có nhà cao cửa rộng
Có niềm tin hí vọng
Sao lại chết Xuân ơi !

Trên đầu Xuân, lồng lộng bầu trời
Trời là không gian. Sao ngời là mắt.
Sao nhấp nháy những đêm hè trong vắt,
Sao thẩn thờ, gặp đông đến Xuân ơi !
*        *        *
Biên giới cheo leo chỉ được một thời
Ngày ấy khôn ngoan như chim sáo,
Xuân mua bán, thật thà táo bạo
Đông về nhà, mặc áo đổi thay.
*        *        *
Cửa đường biên cheo leo tháng ngày
Loanh quanh, đồi dốc hiểm trở.
Mồi câu cá, mèo tham thịt mỡ
Cọp beo rình hoảng sợ làm sao ?
*        *        *
Xuân em ơi ! có lối thoát nào ?
Bắc Ninh kia, chiếc cầu lợi hại
Mẹt, Kép, Bắc Giang chắn ngang dừng lại
Sói gác đường, vung vãi vồ luôn.
*        *        *
Cửa Lạng Sơn lắm chuyện vui buồn
Dốc đồi loanh quanh nuôi thằng trấn lột.
Đến Đồng Bành, ta càng hoảng hốt.
Giáo nhọn đâm tim, chết lịm nữa người.
*        *        *
Luật hô khan, như hổ nuốt tươi
Chông cài lốp. Nghe rụng rời khiếp sợ
Cửa biên giới cheo leo hiểm trở
Có phải đâu ? béo bở Xuân ơi !
*        *        *
Khó dể làm ăn chỉ được một thời,
Khách sạn Kỳ Lừa là nơi kĩ niệm
Để được gặp tình xưa quá hiếm
Biết bao giờ có dịp hở Xuân ?
*        *        *
Và bao giờ gặp lại tình nhân.
Biên giới cheo leo, loanh quanh đồi dốc
Bây gieo bao đau thương tang tốc
Làm cho đời buồn khóc long đông .
*        *        *
Bây nuôi loài thú dữ bất công
Những đầu gấu bám hông bắt nạt.
Nó dùng bao âm mưu lừa gạt ,
Giao bán Xuân cho bọn Đồng Bành.
*        *        *
Biên giới đồi dốc loanh quanh
Xe cua chầm chậm mồi giành cọp beo
Lạng Sơn mơ mọng cheo leo
Ai ơi ! Đừng nữa, cố theo được gì ?
Nếu ai thời đến cứ đi.
Nhớ bài thơ ấy, chết vì Lạng Sơn.

                   Hồ    Nôốc.    1992

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét