RSS

ÔNG LÀM XẾP

Khi ông làm xếp, bởi ông có ghe
Ông nói đầu nậu nghe, ông khoe đầu nậu nể.
Ông chửi lung tung cháu chắt con rể,
Chẳng tha thằng nào, chẳng kể một ai ?
*        *        *
Ông chửi anh Bẻng về việc đánh bài,
Ông chê thằng Mức, bất tài số rủi
Ông đuổi như tà, nói hất nói hủi,
Vứt áo quần xuống biển, tủi thằng em.
*        *        *
Bạn làm thuê, ông chê dốt chê hèn,
Câu kéo bất tài, một loài ăn bám,
Con cháu tức điên, nhưng mà chẳng dám
Sợ ngày mai ông lôi cổ khỏi ghe     
*        *        *
Khi làm có, ông nạt nó sợ nó nghe,
Ông chửi thằng mô, thằng mô mà dám nói.
Ông đập thằng ngu, ông hù thằng mọi,
Dọn cơm ăn, ông bắt cặc tỏi đái vào.
*        *        *
Thò năm chàng, ông bốc ăn ngon sao ?
Bỗng bị ngứa, ông quào vào dái.
năm chàng của ông thật là lợi hại.
Ông bốc vào soong cá thơm ngon.
*        *        *
Thằng Quàng nhanh tay, cắp lấy vài con
Bưng bát cơm, lủi thủi đi chổ khác.
Khi làm ra đồng tiền, đồng bạc,
Ông chơi đĩ, kêu cò vạc ăn xài.
*        *        *
Lên bộ đàm, ông khoe công khai,
Mụ Bình, con Khoa đều là có mặt
Đĩ Ba Dốc, bia ôm Thanh Trạch,
Mất bao nhiêu ? Ông đòi nợ cháu ông.
*        *        *
Ngày bán ghe, Ông có biết không ?
Gần trăm triệu, vì mừng ông bỏ trốn,
Còn thằng em mới thật nguy khốn
Bỏ quên chiếc búa tạ cũng mất toi.
*        *        *
Gặp thằng Toản, cũng bị nó đòi,
Tại sao ông không cho Tôi tiền lại chủ’
Ơi xót xa cho thằng em chú
Nay bơ vơ, biết tìm kiếm việc nơi đâu ?
*        *        *
Thôi em về mua bơ đi câu,
Khéo ăn thì no, khéo nằm co sẻ ấm,
Rồi một ngày trời sẻ thương cho cô Tấm.
Tưởng tuổi rồng ông mãi bay cao.
*        *        *
Ông nói gì ? ông quên hết rồi sao ?
Mà ông lại lao vào làm tôi tớ.
Trời có mắt, quả là món nợ.
Giờ đây ông bán ghe cho người ta,
Nay hết thời ông dám kêu ca.

                   Hồ  Nôốc     2001.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét