Bỡi cơn đau kèm theo sau là ;
Nỗi buồn riêng, mà Mẹ không vượt khỏi,
Bưng bát cháo, ân cần con hỏi ?
‘Gắng cho lành, mà về ở với Tui’
* * *
Mẹ nhìn con với vẻ bùi ngùi,
Hai giọt sầu trên mí mắt ứ lại.
Mẹ tỉnh táo, nhắc đi nhắc lại;
‘Thằng Mức nó đả đi xa,
* * *
Thằng Toán sao không ở nhà ?
Con heo không ai chăm nó ?
Ơi Mẹ ơi ? lo chi chuyện đó
Việc ở nhà đả có các con.
* * *
Mẹ nghỉ chi lẫn thẩn để héo mòn.
Càng thương Mẹ, lòng con càng thắt lại.
Bốn giờ chiều. Bố bước vào chậm rãi,
Bố kể chuyện câu cá cho chị Huyền nghe.
* * *
Anh Thuyền vô sau, luôn dịp cũng khoe.
‘Hai cha con câu hơn năm yến’
Mẹ tỉnh giấc vì nói to tiếng.
Con mách cho Bố . ‘Mẹ chẳng ăn được chi’
* * *
Anh Thuyền lên giọng ‘mi câm cái mồm đi ,
Mạ của tao . Làm sao đến nỗi ?
Con cho biết. Vì Mẹ đã trăng trối.
Anh và Bố sao lại không lo ?
* * *
Anh Thuyền quát mắng chửi to .
‘Mi cầu Mạ tao chết hả’
Con như bị cả một tảng đá,
Đè lên đầu, nặng quá đau thay.
* * *
Cổ nghẹn ngào chịu nuốt đắng cay.
Nước mắt chảy ròng ròng, tức tối.
Càng thương Mẹ, con càng có lỗi
Mình làm cho Mẹ buồn rầu.
* * *
Anh Thuyền có chịu thôi đâu ?
Cầm tay con, Anh lôi rời khỏi Mẹ.
Ơi đau đớn ! tim con cắt xé.
Anh giành Mẹ của Tao . Như kẻ mất hồn,
* * *
Nước đổ cạn vai, chum . Đâu có khôn ?
Nên con nghỉ , trời thì hơn đất.
Nhưng trời ơi ! rứa mà hóa thật,
Linh tính đả báo trước rồi.
* * *
Còn nước, còn tát Mẹ ơi !
Chúng con tát mà chẳng cạn.
Thật mới đúng năm sung, tháng hạn.
Giờ đây đâu thấy Mẹ , Anh ơi !
* * *
Anh nói thì phải nhớ giữ lấy lời.
Đừng ghét em mà cắt rời ruột thịt.
Ơi ông trời cao xa , xa tít !
Giận dỗi thì sấm chớp đùng đùng.
* * *
Anh học Bố, nống nảy lung tung.
Khi tỉnh lại, thì biết mình hung quá đổi.
Con xin Mẹ. Đừng nên giận dỗi,
Phận Bố con có lỗi rất nhiều.
* * *
Ơi người Mẹ ! Đáng quý, đáng yêu.
Của đàn con hôm nay không còn nữa.
Biết lấy ai ? Con làm điểm tựa .
Những vui buồn rồi con kể cùng ai ?
* * *
Nếu Anh em, kẻ đúng đứa sai.
Biết tìm ai ? làm tròng tài phân xử.
Con thất vọng, kĩ niệm vài dòng chữ.
Ghi vào tim, cố giữ muôn đời.
* * *
Ơi lòng Mẹ rộng lớn nhơ biển khơi.
Giành tình thương cho quê hương hết thảy.
Như dòng sông quanh năm nước chảy
Mang phù sa, tươi tốt cho cỏ cây.
* * *
Xin khắc sâu, nghĩa Mẹ công thầy
Trước vong Mẹ . Con về đây cúi tạ.
Hô nôốc 1990






0 nhận xét:
Đăng nhận xét