Anh lại ra Củ Tron . Vô Rạch Gía càng dở
Giữa tháng ngày mưa gió Qua Phú Quốc lở đò
Đặt chân lên bãi Cỏ Mấy ngày nằm chết co
Lòng bày tỏ yêu thương. Trong tình thương mái lá
Cảnh nghèo đói can trường, Gío với mưa tầm tả
Chòi lá nằm lác đác, Sum họp đại gia đình.
Quán sá nằm trầm mặc. Ly rượu mặn hồi sinh
Nhà mọc trên núi cao Bát cơm hòa cảnh ngộ
Cheo leo dốc bổ nhào Hãy quên đi kiếp khổ.
Soi lưng chiều xuống nước. Bởi dông tố phụ phàng
Chân vướng không đi được Bỏ bữa cơm dở dang
Đồng hương níu áo mừng Báo động cơn lốc nổi
Cổ nghẹn hỏi rưng rưng Vợ la chồng bối rối
Ra đây làm gì vậy. Cha van hối con về
Rồi chia tay hôm ấy, Mau mà ra theo ghe
Anh về bải Cỏ to Bãi Chợt nơi ẩn náu
Ghé bãi Chợt bến đò Ơi Củ Tron ! Ai thấu
Nghe xôn xao trong dạ. Năm chuột đói thế này
Ồ nhà từng đẹp quá, Biết tìm kiếm ai vay
Người họp chợ cũng đông Sinh đẻ vô tội vạ
Nghe bận rộn cả lòng, Biển năm nay đói quá
Quán hàng mời tíu tít. Nhậu nhoẹt lại tăng cường
Ghe thuyền về chật ních, Cờ bạc cứ vấn vương
Đầu Nậu đợi sẵn sàng Mà xa quê chẳng biết
Mua với bán rộn ràng Khi chia tay tạm biệt
Ngỡ ngàng như thị trấn. Lòng Anh mãi bâng khuâng
Núi xanh cao bất tận, Vẫy biển cả núi rừng
Qua bãi Ngự, Anh leo Đảo Củ Tron xứ sở
Qúa mệt nhọc hiểm nghèo.
Xa quê hương lại nhớ, Hồ Nôốc 1995
Ơi Củ Tron xứ sở,
Ngoài Bắc có biết không.
Ai xa vợ, xa chồng
Cho đáy lòng tủi hổ.
Ơi con chim xa tổ,
Đi tìm chổ ấm no
Bao thất vọng dày vò,
Trong đêm khuya trăn trở .






0 nhận xét:
Đăng nhận xét