Lý Hòa đèo dốc quanh quanh
Chân dài vai rộng, tung hoành khắp nơi.
Đứa nào có số, có thời
Nhà cao cửa rông , cuộc đời siêu sao.
Đứa nào số mạng lao đao,
Như quần thủng đáy, lúc nào chẳng hay.
Chiều chiều gió thổi, mây bay
Tin đồn vỡ nợ, mỗi ngày gia tăng.
Ông trời có biết cho chăng,
Thiên lý, vạn lý thua thằng liều thây.
Lằng lặng nghe Nôốc nói đây,
Mất lòng xin chịu, thiệt rầy ai ơi!
Nói ra thì sợ quá lời
Nhưng mà bài học cho đời mai sau.
Đã ghét, ghét kẻ sang giàu,
Mà thương, thương kẻ khổ đau khốn cùng.
Ở mô cũng có anh hùng,
Ở mô cũng có thằng khùng, thằng điên
Bới cha con Bạc, Thằng Tiền.
Mi xui thiên hạ, vui phiền theo Mi.
Vỡ nợ cũng bởi cái vì,
Tiền nống, tiền nguội. Lao thì theo lao,
Đã giàu còn tạp biết bao
Toàn là tiền tĩ đem vào tay Anh.
Một hôm xóm chợ lừng gianh
Vợ chồng xù nợ, Ma Lanh trốn rồi.
Ả Hoa từ tử ai ơi !
Đứa nào mà dính rụng rời tay chân.
Bây giờ đã hết bạn thân,
Ngân Hàng rung chuyển, toàn dân đấu vào.
Vay ké lãi suất quá cao,
Dân thì nghèo đói, bây nào cho vay.
Ả Hoa độc ác hôm nay
Ăn mặn khát nước, chúng mày cưu mang.
Báo đài lên tiếng oang oang,
Công An Chủ Tịch rộn ràng tiếp đơn.
Lý Hòa nhộn nhịp vui hơn
Kẻ cười người khóc, giận hờn lạ thay
Đứa đứng ngoài cuộc rỉ tai
Tham ăn tiền lãi, trời đày mà thôi.
Chém cha cái miệng trời ơi !
Xuôi cũng nói được, nguợc rồi cho xông.
Quê tôi như trận lốc dông
Cướp đi tiền của, ruộng đồng xác xơ.
Thương cho bà Cẩn bơ vơ
20 Triệu bạc , bây giờ mất tiêu.
73 Gìa yếu vẹo xiêu
Mặt trời sắp lặn. Bà liều mần chi,
Bây giờ nó đã xù đi.
Trắng tay tuột hết, lấy gì? bà ăn
Bà Đảo buôn bán khó khăn,
Tiệm vàng bán hết, tiền giành cho vay
Chồng thì đi biển khổ thay\ư
Cái lưng phơi nắng, mặt mày cháy đen,
850 triệu Mi hèn
Bỗng đâu như một ngọn đèn tắt đi.
Phan thị Hòa Bà kể mần ri
600 triệu bạc Tôi thì cho vay,
12 triệu một tháng, ăn cũng dày.
Mới lấy năm tháng. Hiện nay đâu ngờ.
Bà Phương không phải dại khờ
820 triệu, chơi cờ ăn heo,
Mới hai tháng lãi ít bèo
Một nhà tĩ phú, chơi trèo cây cao.
Bà Hoàng Thị Lĩnh vì sao ?
250 triệu lọt vào tay Hoa.
Quen thân nể nả thôi mà
Răng Tôi dại rứa ? Thiệt là mới đau.
Chị em Minh, Chiến rủ nhau,
Làm cò chơi hụi, trước sau cũng lòi
570 triệu chết toi,
Đâm đơn ra xã, đi đòi công minh.
Bà Sâm đừng chớ lặng thinh
Cũng 200 triệu, nên trình công An.
Bà Hường Cò Vạc thở than,
Cũng một tĩ rưởi, uổng oan buồn phiền.
Bây giờ ai dại, ai điên?
Cũng vì thằng Bạc, con Tiền lừa thôi.
Lý Hòa tĩ phú Quê Tôi,
Kẻ cười, người khóc. Đứng ngồi mần răng
Ai về có biết cho chăng ?
Cái tin vỡ nợ, gia tăng từng ngày
Lý Hòa thành phô đẹp thay
Vấn đề nỗi cộm, phơi bày trắng đen.
Hồ Nôốc 2009






0 nhận xét:
Đăng nhận xét