RSS

MẤT RỒI

Nam nồm Mi thổi đi đâu ?
Mụ Mai vợ ông Nôốc . Thương con dâu nhất làng
Con dâu đạp nước leo thang.
Lợi dụng cơ hội, ngày càng chua ngoa
Chồng thì làm ăn phương xa.
Mới đi vài tháng, rứa mà đổi thay,
Mẹ chồng thì dại quá tay.
Rữa từng đôi dép. Hằng ngày chiều dâu,
Ăn mặc nào thiếu gì đâu ?
Phấn kem đầy đủ, tóc đầu duỗi mê
Xóm chợ thấy ghét cười chê.
Tính nết kiêu ngạo, vụng về cao xa
Một hôm trời trở mưa sa,
Phòng Loan trống vắng, bỏ nhà ra đi
Bố chồng ngăn chặn một hi.
Nhưng không ngăn được đời vì sướng chơi.
Ngựa theo lối củ ai ơi !
Vẫn còn đeo đuổi cuộc đời Ô-Sin .
Huế mơ, Huế mộng dấu in             
Ba ngày vắng bống, trao tình cho ai ?
Lão Thu nào biết đúng sai,
Toàn nói xốc mé, toan bài hư con
Đồ lô, ông khoe là ngon.
Nào ngờ nhớ lại khi còn cưới xin,
Bởi vì nhẹ dạ cả tin.
Giành quyền coi bói, xem nhìn do ông
Hai mươi tháng một cưới xông,
Ba ngày kiêng cự, vợ chồng cắt ly.
Gia Ninh luật lệ răng ri ?
Vẫn còn lạc hậu, ai thì có hay.
Nào ngờ câu chuyện hôm nay,
Cháy nhà mặt chuột lộ bày ai ơi !
Mụ Dẹp quá ghét đem phơi.
Mách rằng; Đêm tân hôn Hắn đi chơi với thằng Lý về .
Thu dợ sứ sở quái ghê .
Sinh con hóa vịt, nào hề biết đâu ?
Nay thì gã bán làm dâu,
Mà không bày vẹ, thờ hầu chồng cha.
Đúng sai thì bàn bạc thông gia,
Ai ngờ mới bước vô nhà đuổi ngay.
Đại Liên. Cứ bóp thẳng tay
‘Nhà Eng, Eng ở. Nhà Tui, Tui ở. Từ nay hết rồi’
‘Điện thằng Dương về mà để mau thôi’
‘Răng Eng nói cho nó đám đất, giờ thời không cho’
‘Răng không cho ra nhà riêng cho thoải mái tự do’
‘ Tui mà như Eng. Cưới xông một đứa, Tui lo cho hắn một nhà.
Tui về dúi thằng Dương thì hắn bữa tốc Eng ra,
Eng cứ ôm con mãi, để mà nhờ thôi
Ông Nôốc tức lắm trời ơi !
Chờ cho Thu dợ hết lời, ra tay.
Mụ Hường vợ hắn, đáp ngay,
‘ Mi thằng Thu dợ, Tao ăn mày nuôi Mi
Xin đi lèo, chẳng ai thúy đi,
Đống được cái nôốc, may thì có con.
Khi xưa Mi đau ốm héo hon,
Tao ăn mày cứu sống, Mi còn hôm nay’
Cũng nhờ mụ Hường thiệt hay,
Sĩ cho một mẻ, phơi bày mặt ngu.
Vui lòng rời khỏi nhà Thu,
Vẫn còn vang vẳng, hận thù không nguôi.
Nước nguồn thì chảy về xuôi,
Cha con hỗn láo, theo đuôi học nòi.
Chuyện kể rằng ; Thu câu được con cá hoi,
‘Vạ cái miệng như Eng. Eng coi đây này
Thu cho hoi xuống văng ngay.
Đến mai hoi thối, Thu dày thông gia,
Cầm hoi thối ‘Eng đi bạn mần ri à ?’
Kiên trì nhận nhục, Nôốc mà chịu thua.
Trên trời thì có sao rua,
Xóm lòi thì có bốn mùa, dại điên.
Con Thu đặt tên là Hiền,
Làm dâu ông Nôốc , cắp tiền của ông.
Một hôm trời nổi lốc dông
Áo bị sút chỉ, Bố chồng nhờ khâu.
Trong nhà chỉ có nàng dâu,
Chửi như sét đánh lên đầu ông gia,
‘Răng ông không có tay à ?’
Đúng đồ mất dạy, như là súc sinh.
Thôi rồi, hết nghĩa, hết tình.
Ông gia nỗi giận bất bình đuổi ngay.
Vài hôm nó lại đến gây,
Dã vờ lấy cái xách, rồi như ngây, như tràng

Nó nói; Thề có trời đất cao sang .
‘Tui mà lấy lại con ông Nôốc. Thì cứt cả làng Tui ăn’
Núi rừng chỉ một màu xanh,
Từ ngày hôm đó tung hành tự do.
Ngựa đứt dây cương, ai lo
Dang hồ bồ bịch, phạch phò ai hay.
Nam Nồm cứ thổi mây bay,
Con dâu mụ Nôốc. Từ nay mất rồi
      Hồ  Nôốc    2006







  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét