RSS

Nhớ mái trường xưa

  Mỗi lần gặp. Tôi nhớ mái trường xưa,
   Phạm Cáo chứng minh môn hình quá giỏi.
   Cả lớp run run, khi Thầy Mục gọi.
  Không thuộc bài. Thầy nói; Cho điểm không.
                                         
  Môn lý Thầy Chuyên. Đặng Thị Thuần thạo thông.
  Vì thi trượt. Nên hai năm ngồi lại,
 Thầy luôn luôn giành tình ưu ái.
Thuần làm ban cán sự lý của Thầy Chuyên.
                              
  Môn hóa Thầy Hức. Ta dễ chịu hơn,
  Hiểu ý trò, Thầy luôn luôn nhượng bộ.
  Thầy Hồ Kỳ, phạt học sinh tới số,
  Bắt chúng Mình, úp mặt sát tường đen.
                                           
 Giờ giảng văn. Thầy gọi Công Giới lên.
 Không thuộc bài, Thầy lấy tay khứa cổ.
  Ai to ? ai to ? Mới là xấu h
Cả lớp cười xòa. Bàn đổ, ghế nghiêng.
                                   
Còn Thầy Do Thanh Hóa, mới đáng thương.
 Bị Cao Kều Phan Mã Lương sỉ nhục.]
 Hắn làm ban cán sự lao động. Không nghiêm túc.
Bao công sức gom góp, Hắn đổ đi.
                                       
Rời lớp sáu. Hắn tuyên bố mần ri.
Tao sẽ trả thù Lão Do mới được.
Thầy đau buồn, vô phần vô phước.
 Nước mắt nhòa, từng giọt nặng thương.
                                          
ôi nhớ cả từng chiếc ghế, mái trường.
 Của tuổi thơ, bước đường gian khổ
Bởi chiến tranh, ngủ hầm nằm hố.
Lá sắn thay rau. Bom nổ trên đầu.
                                         
Ai mất, ai còn Tôi có quên đâu ?
Xóm Đá, Xóm Cồn, Nạp Nương, Xóm Hát.
 Bao nhiêu năm xa quê phiêu dạt
Nay chiều tà, khao khát trở về.
                                           
Ta lại gặp nhau với tình bạn tràn trề.
Đừng hờn giận, cũng đừng nên e thẹn,
 Cứ như con tằm nhả tơ, kéo kén.
 Ai giàu, ai nghèo vì số kiếp mà thôi.
                                         
Tuổi học trò đẹp nhất của đời Tôi,
 Một tình yêu cứ khắc trong nỗi nhớ,
Đêm mơ màng Tôi luôn luôn trăn trở.
Hãy quay về sống lại mái trường xưa
Hồ Nôốc 2009.
                                                                    

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét