Thương em anh nỏ muốn ra
Sợ lụt Lệ Thủy, sợ phà sông Gianh
Trời trong xanh, nước trong xanh
Hai bờ nối lại cho anh yêu nàng
Ngày xưa sợ lụt không sang
Giờ đây cầu đả vắt ngang qua dòng
Đôi ta thành vợ, nên chồng
Đẹp như thành phố hoa hồng mọc lên.
* * *
Anh đi qua sông Gianh
Như trong mơ thần thoại
Ơi con sông ! không đáy
Đã bao đời cưu mang
* * *
Nay cầu ai ? vắt ngang
Câu ca xưa còn đó
Thương nhau không dám ngỏ
Ngại vì phà sông Gianh
* * *
Nhớ ngày nào chiến tranh
Những chuyến xe nằm đợi
Bầu trời cao vời vợi
Tiếng gầm rú xé lòng
* * *
Em ơi ! có biết không?
Nào sắn khoai, bánh tét
Anh gắng nhồi, gắng nhét
Nằm bên sông mấy ngày
* * *
Giờ đây đã đổi thay
Em ơi ! không còn thế
Yêu nhau nay quá dể
Nắm tay nhau qua cầu
* * *
Hoan hô anh kĩ sư
Cầu Thăng Long sáng su
Mặc nắng mưa rét buốt
Sáng kiến anh tuyệt vời
* * *
Cầu thông rồi em ơi !
Câu ca xưa đừng hát
Tình đôi ta dào dạt
Huyền thoại cầu sông Gianh.
Hồ Nôốc 2010






0 nhận xét:
Đăng nhận xét