Mặt trời chiều, núp sau lưng núi.
Một cuộc đời khổ tủi nhục vinh .
Vì thương con , mẹ dồn hết sức mình .
Chồng hy sinh khi ba con thơ nhỏ .
* * *
Thời thiếu phụ lắm anh nhòm ngó .
Bà chối trừ không thể bỏ con thơ .
Nuôi ước mơ hy vọng đang chờ
Chăm sóc con đến bây giờ thành đạt .
* * *
Anh trai Cả. Cao từng hống mát .
Hạng nhất nhì làm Giám Đốc giàu sang .
Anh hai làm cục trưởng nghành hải quan .
Kinh tế vững nào đâu ? thua kém
* * *
Chú Tam thì tương đối trỏm trẻm .
Cán bộ Tỉnh , lại chăm sóc mẹ già .
Ngày họp mặt cúng giỗ cơm cha .
Là cơ hội cho chú Tam bàn bạc .
* * *
‘Em xin thưa ! trình bày hai bác’.
Mẹ chúng mình, tuổi tác càng cao .
Các bác có trách nhiệm thế nào ?
Để trọn bề chữ trung, chữ hiếu .
* * *
Tam vừa nói. Cả cau mặt chợt hiểu.
Chú cân nhắc thua thiệt phải không ?
Anh chi thêm cho Chú vui lòng .
‘Cầm tiền đi, đừng dài dòng nữa nhé’.
* * *
Tam bình tĩnh cười xòa vui vẽ.
‘Nhầm to rồi . Bác nhận mẹ thay em.
Chữ hiếu đâu ? Bác hỏi nó xem .
Tiền bạc làm sao ? mua hiếu được .
* * *
Lữa bốc cháy. Hai liền dội nước .
Anh em mình, phải thống nhất bằng nhau.
Từ hôm nay, anh trước em sau.
Theo thứ tự để làm tròn nghĩa vụ
* * *
Cả chống chế ‘bác xin thưa hai chú’.
Vợ chồng Bác bệnh hoạn thường xuyên .
Làm Giám Đốc. Có chức có quyền .
Nhưng thời gian không cho thông thả.
* * *
Bác lý do. Nhưng bác là anh cả.
Đứng chịu sào , đi trước làm gương.
Mẹ chúng mình minh mẫn đáng thương.
Chỉ cái tội ăn trầu và lem luốc
Biết không thể nào?chối trừ được
Cả lặng yên để vợ chống chèo
Hai em dâu được nước rượt theo
Anh chị là con trai làm trưởng
Như dẹp được một cơn gió chướng
Vợ chồng Cả chấp nhận im re
Anh em chia tay,tan cuộc ra về
Không khí buồn nặng nề khó tả.
Từ lúc bà về ở với anh Cả
Cuộc đời mới giờ đả đổi thay
Cái tòa nhà to lớn sang này
Sao mà đời đổi thay đến thế.
Bà mừng thầm được hạnh phúc xiết kể
Bỗng một hôm, vợ chồng Cả họp bàn
Chúng mình muốn tự do bình an
Hảy thuê một nhà riêng mà sống.
Thế là hết.Từ nay vắng bống
Cái biệt thự cao rộng cô đơn
Cữa đống khóa cài vắng vẽ buồn hơn
Con chim sẻ ra vào không được.
Tiền đầy túi,nhưng bà ao ước
Tiếng con trẻ vui vẽ trong nhà
Nguồn động viên chăm sóc tuổi già
Đâu phải tiền nhiều mà cô quạnh.
Bà than thở đời mình trống vắng
Vì nhà từng nên ít kẻ vào ra
Vì chức quyền mà con cháu lìa xa
Vì giàu sang mà tòa nhà lạnh lẻo.
Bà thở dài như cây khô héo
Thấy tôi vào,tưởng trời khéo mây mưa
Tôi vô tình hỏi bà ăn cơm chưa
Giọng của bà bị tắc nghẹn lại.
Chán lắm ông ơi!có nhiều con cái
Nhà cao sang,nhưng mình phải buồn ơi!
Chừng mươi ngày nó lại viếng chơi
Nó coi tôi như bệnh phong mà tủi.
Tưởng ngon lành,ai ngờ hóa rủi
Bị cắt ly. Lủi thủi mà phiền
Bà la lên. Tôi căm ghét bạc tiền.
Hồ Nôốc 2009






0 nhận xét:
Đăng nhận xét