Hồ Nôốc đây ! Ta uống rượu say.
Ta chửi bây những đồ chạy nợ
Bây ăn no rồi, Còn Ta than thở
Bây béo mập rồi, Bây có biết không?
* * *
Đằng sau bây, mắc cảm bẩy thương vông.
Ta biết, giờ đây bây no lòng đầy đủ
Nhà mái bằng, sắm bàn, mua tủ
Thừa vốn rồi, quyến rủ vong điêu.
* * *
Biên giới ngày xưa, ai mộng ai yêu ?
Mà giờ đây, quay chiều đi ngược
Mưu mẹo đã sắp xếp từ trước.
Trốn vào Nam, Bắt chước Thảo Tây.
* * *
Bỏ quê hương, xứ sở Mẹ Thầy
Để tiếng tăm lại đây ai hưởng ?
Bây no lòng, sao không thấy sướng
Đày chồng con xuống biển làm thuê.
* * *
Bây quay hướng, chuyển thay ngành nghề,
Lấy giẻ rách che mắt thiên hạ
Có những đứa, ranh ma quái hóa,
Mơ Hải Phòng, từ giã Lạng Sơn.
* * *
Có những đứa, muốn ăn dày hơn,
Đánh quả, đi hòn Sơn biệt tích.
Có những đứa bày ra màn kịch,
Tay đánh trống, miệng la mất tiền.
* * *
Bỏ Sài Gòn, lên sứ Lạng phục viên
Để cầu mong, bình yên an lạc
Có những đứa, tay cầm túi bạc
Giở trò tham, bôi bác mất la.
* * *
Lại có đứa treo giá bán nhà
Đống chặt cửa, để mà chạy trốn.
Có những đứa, tuy không có vốn,
Lừa người ngay, đảo lộn mới tài.
* * *
Đất Thanh Khê xa ngái với ai ?
Cũng công bố Tao đây vỡ nợ
Lại có đứa tìm ra khe hở.
Bỏ Sài Gòn, ra Hà Nội làm ăn.
* * *
Cái thời buổi buôn bán khó khăn
Tiếp tay bọn ma lanh tinh xảo.
Có những đứa thay quần, mặc áo.
Râu ông nọ, chắp cằm bà kia
* * *
Ống khóa ơi ! Bây đánh mất chìa,
Giờ đây bây đã lòi bộ mặt.
Bây làm sao ? bịt tai che mắt
Hàng triệu dân Hải Trạch thân yêu.
* * *
Kẻ gian thì ít, người thật nhiều,
Không cho bọn quạ diều làm bạn.
Mong pháp luật cũng nên lên án.
Bọn diều hâu, Buôn bán lừa dân.
* * *
Mong bà con xa ngái mến thân,
Đọc bài thơ mùa xuân chạy nợ
Để bọn chúng luôn luôn trăn trở
Nuốt không trôi, hoảng sợ nôn ra.
Nợ người ta, phải trả cho ta !
Hồ Nôốc 1993.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét