Tin cá nốc,ơi! Thật ghê rợn
Nó truyền đi nghe đau đớn cả con người
Chết mà không trăng trối được nên lời
Tiếng tăm để cho muôn đời mãi mãi
Kế hoạch cá Nhám đến đây dừng lại
Để toàn dân rút kinh nghiệm mai sau
Thuyền ông Nghê là mũi nhọn đi đầu
Nên được chọn những anh em lực sĩ
Mười sáu ngựa máy Nhật trang bị
Chủ nhiệm họp bàn,quyết chí xông pha
Tất cả bảy anh em của chúng ta
Do thuyền trưởng nguyễn Nghê chỉ đạo
Còn thợ máy là anh Phạm Cáo
Bạn tổ thuyền những Anh Dũng,hai Xuân
Sớm gọi nhau cậu Long,chú Tuân
Cùng ngày đêm ra khơi bám biển.
Đường vời xa nên hai ba ngày mỗi chuyến
Những lúc buồn trò chuyện giải khuây
Kế hoạch đánh bắt trong những lúc này
Cần phải có mưu cao trí giỏi
Hạn mất mùa nên năm bay biển đói
Mỗi tấm lòng thầm hỏi tại sao?
Kéo câu lên chẳng con cá nào
Một mảnh ván ăn câu thực sự
Thuyền trưởng nguyễn Nghê đang còn lượng lự
Chẳng hiểu ông trời lành dữ việc chi?
Thuyền quay về trong một chuyến đi
Đả mang lại những lạ kỳ thất vọng
Có ai biết chuyện đời cuộc sống
Một gia đình chứa động thù sâu
Chuyện em Hường thắt cổ chưa lâu
Nay ông Nghê điều giam trại.
Thuyền trưởng bị bắt. Sáu anh em còn lại
Cùng cảnh nghèo nên hăng hái làm ăn
Một bước đầu tuy gặp phải những khó khăn
Tổ chỉ định, anh Xuân làm thuyền phó.
Trách nhiệm nặng nề,buổi đầu rất khó
Nhưng anh đâu quản ngại gian lao
Đêm đêm anh thổn thức ra vào
Sáng sớm gọi nhau cùng bám biển.
Mọi việc làm như ông trời đả khiến
Khiến cho cậu Long đau bụng ở nhà
Chỉ còn lại năm anh em chúng ta
Họ bàn bạc,gọi thêm chú Sáo.
Sáng sớm đi do thuyền phó chỉ đạo
Theo như trên đài,thời tiết báo dông mưa
Mấy anh em làm vất vã sớm trưa
Mà chỉ được một con cá nốc
Loại cá này mang bao chất độc
Làm thịt ăn thì thấy thơm ngon
Biển khơi ơi !mùa mất hạn còn
Đày thân họ héo hon cơ cực.
Cơm ăn xông. Cáo bèn lập tức
Ngồi làm hề giã bộ đã say
Độc thấm vào trở chẳng kịp tay
Cáo,Dũng,Xuân.lăn quay ba mạng
Xuân Đồ,chú Sáo, chú Tuân hốt hoảng
Phải kịp thời xử lý sao đây?
Kéo neo mau!mỗi đứa chúng mày
Neo đả lỏng,máy quay kịp nổ
Tăng ga lên! Xuân Đồ gài số
Còn chú Tuân thì tay lái vững bền
Thuyền lao về như một mũi tên
Rẽ sống nước hai bên vung vãi.
Trong chốc lát thuyền cập sát bãi
Người trên bờ xúm lại rất đông
Cảnh nhà như trận mưa dông
Nước mắt tuôn chảy rồng rồng chứa chan.
Độc nốc thấm tận ruột gan
Ba anh tắt thở. Muôn vàn xót xa
Thương cho thuyền Phó chúng ta
Ba con thơ nhỏ, cữa nhà dở dang
Vợ thì chạy chợ,chạy làng
Lo no chống đói,rộn ràng chân tay
Nghe tin chồng chết thế này
Chị như điên dại, đắng cay bộn bề.
Cảnh nhà anh Dũng cực ghê
Vợ anh quây quẩn cái nghề nhang hương
Nhà tranh rách nát thảm thương
Bốn con thơ dại,trăm đường xác xơ
Nghe tin chồng chết bất ngờ
Lòng chị như một nùi tơ dày vò.
Càng thương càng xót càng lo
Cảnh nhà anh Cáo cắt đò, trở giang
Vợ chồng giận dỗi đôi đàng
Nghe anh tâm sự.Tôi càng xót xa
Bây giờ bà vợ anh Ta
Có khóc vài tiếng để mà tiển anh.
Viếng thăm các anh có gì hơn
Một quả trứng tròn, một bát cơm
Một nén hương, một xấp giấy bạc
Đốt lên khói tỏa bốc mùi thơm.
Hợp tác đình công để tiển chân
Vĩnh biệt các anh rời thế trần
Ba anh ra đi sao? xấu số
Chẳng lời trăng trối với người thân.
Chúc các vong an phận giấc say
Hoàn cảnh vợ con nếu khổ thay
Hợp tác chúng tôi sẻ đống góp
Sãn sàng giúp đỡ lấy một tay.
Hồ Nôốc 1980






0 nhận xét:
Đăng nhận xét